Giỡn mặt em yêu!

Người viết có anh anh bạn nhậu chí thân hay khoe khoang rằng: Tía của ảnh, rất mê truyện kiếm hiệp nên đặt tên con mình là: ‘Võ Bá’, lấy chữ đấu và chữ cuối trong ‘Võ lâm ngũ bá’, năm cao thủ hành hiệp chốn giang hồ trong truyện chưởng của ‘xếnh xáng’ Kim Dung.

Nhưng qua Úc nầy lộn tùng phèo hết ráo hè! Cái tên đi trước cái họ đi sau. Dấu sắc, huyền, hỏi, ngã, Úc nó bỏ hết ráo nên Võ Bá trở thành ‘Ba Vo’; nên tui hay chọc quê, gọi là anh ‘Ba Vợ’.

Chớ thực ra anh Võ Bá, không có tới ba vợ đâu (nuôi sao nổi); vì ảnh là một người rất mực thủy chung. “Suốt 40 năm nay, tui chỉ yêu duy nhứt có một người phụ nữ. Mà nếu con vợ tui biết được; chắc chắn nó sẽ giết tui!”

Cái lộn tùng phèo thứ hai nữa là ở Việt Nam phụ xướng phụ tùy. Chồng nói vợ nghe; còn bên Úc phu xướng… còn tùy nơi con vợ của mình nó có chịu nghe hay không?

Đối với tui, nghĩa vợ chồng, tình cảm mới là quan trọng. Còn tiền bạc là phù du. Cái gì mua được bằng tiền thì đều là thứ rẻ thúi. Anh Ba Vợ không đồng ý! “Chú em chưa tới 70 mà quan niệm cổ lổ xỉ xưa quá hè!”

Thời đại bây giờ: tiền quan trọng hơn tình. Trong đời sống vợ chồng cũng rứa. Làm chồng là không được phép nghèo, không được phép để vợ con của mình sống trong đói khổ.  

Nếu bạn sinh ra trong nghèo khó, đó không phải lỗi của bạn. Nhưng nếu bạn chết đi trong nghèo khó thì đó là tội của bạn, tội đầy đầu!

Dẫu tiền không mua được hết mọi thứ nhưng phần lớn mọi thứ đều mua phải bằng tiền. Không tiền coi như là thua, thua chắc!

Thế nên anh nghèo em cũng chẳng cao sang. Tay trắng cùng nhau dệt mộng vàng là không trong thực tế trên cõi đời ô trọc nầy rồi. Nghèo đừng nên nghĩ đến chuyện cưới vợ mà chi cho chúng nó khi mình đèo bồng, nghèo mà ham!

Vì nếu may mắn vớ được được một em; tui bảo đảm chưa tới một tháng là em dông, ôm cầm sang thuyền khác.

Đừng có trách người phụ nữ bạc tình chỉ biết có tiền và tiền. Từ chung thủy không có trong tự điển của con vợ có chồng nghèo!”

***

Tuy nhiên, có tiền không có nghĩa là có quyền, đừng ra vẻ ta đây, như ông bà mình đã dạy, chồng đặt đâu vợ ngồi đó; chồng nói vợ nghe.

Đừng hành xử kiểu chồng chúa vợ tôi đến nỗi em bực bội hét toáng lên là: Wanna mess with me?” “Muốn giỡn mặt với em hả?” Tới cường độ căng thẳng ấy có hối cũng không kịp!

Nhứt là mấy anh mình cưới nhầm con vợ Mỹ, vợ Úc mà nghe em nghiến răng, mím lợi: I’ve warned you already, don’t mess with me!” “Em cảnh cáo anh rồi! Đừng ‘cà khịa’ với em!”

Là là mình nên ‘sì-tốp’ ngay lập tức kẻo lôi thôi lớn. Còn anh nào không nghe lời khuyên bảo chí lý của tui, cứ điếc không sợ súng, cứ ủi ủi tới là cuộc hôn nhân chắc như bắp là sẽ sứt càng gãy gọng thì lúc đó đừng có trách bạn bè thân thiết lại không bảo gì nhau?

Tui thì thiệt hổng dám rồi. Cứ (vợ) gọi là dạ bảo là tui vâng rối rít; vì tui thừa biết chọc người phụ nữ nổi tam bành lục tặc lên thì em sẽ trả thù. Ôi thôi nó thiên hình vạn trạng, dẫu mình cực kỳ phòng bị nhưng em sẽ kiên nhẫn chờ thời cơ mình bất ý là em xuống tay tàn độc.

Anh Ba Vợ) kêu tui vảnh lỗ tai ‘trâu’ lên để nghe sơ vài cái chiêu pháp của em đã từng triển khai để mình rút kinh nghiệm hầu đề ra sách lược mà đối phó.

Chuyện rằng: Tại quầy tính tiền ở siêu thị, em móc tất cả các thứ trong cái túi quàng trên vai để kiếm thêm vài đồng đô lẻ trả thêm cho nó đủ. Lôi từ trong cái túi nào là: son môi, mắt kiếng, bóp đầm và luôn cả cái ‘remote control’, cái điều khiển từ xa của cái máy truyền hình.

Em thâu ngân cười ngất, hỏi: “Bộ bất cứ lúc nào đi đâu, chị cũng mang theo cái ‘remote control’ hết hay sao?”

“Đâu có! Bữa nay thôi! Chẳng qua tui nhờ thằng chả chở tôi đi chợ. ‘Giả’ nói không!” “Vậy là em có lấy xe đi được không?” ‘Giả’ nói: “Lấy theo bất cứ cái gì em muốn và biến ngay lập tức ra khỏi cái nhà nầy! Hãy để tui yên với cái ti vi!”

“Vậy là tôi chuyển băng tầng truyền hình qua chương trình dạy nấu ăn. Và lái xe đi…Thế thôi!”

Kinh nghiệm thứ hai là: Đừng so đo, cà nanh với con vợ mình. Mình đi làm cu li cày chết Tía, đem bánh mì với bơ về cho vợ với con mà em yêu không hề biết mở miệng nói ‘thank you’.

Ngày sinh nhựt em yêu, anh hỏi: “Em muốn cái gì?” Em trả lời: “Kim cương, kim cương và kim cương.”

Tui chỉ ước ao rằng: Em trả lời là: “Em muốn anh” biết bao mà không bao giờ nghe em nói. Hu hu!

Đời mà! Chồng yêu bằng cái lỗ tai, khoái nghe lời mật ngọt để mình biến thành con ruồi dính chưn vô, hết bay được, rồi chết; còn vợ thì yêu bằng con mắt; thì còn có cái gì đẹp lấp lánh hơn kim cương đâu? Em đòi như vậy chí phải… thì càm ràm chi vậy cha nội?

Một gia đình như một công ty, có phân công, phân nhiệm rõ ràng, chuyện chồng, cứ câm mõm lại mà làm; chuyện vợ, vợ làm; mình chỏ mỏ vô là không chết cũng bị thương vì có chuyện vầy nè: “Một chiều, đi làm về, chàng thấy cái tổ ấm bấy lâu ngăn nắp, đã trở thành một cái đống rác. Salon phòng khách đầy bụi, rác và dấu chân của đám con. Ba thằng nhóc vẫn còn mặc đồ ngủ, mũi dãi lòng thòng. Đứa lục thức ăn trong tủ lạnh ra ngồi nhai ngồm ngoàm vì đói quá, đứa thì nằm ngủ trên tấm thản chùi chân ngay sau cánh cửa, mặt mũi lọ nghẹ, ke dính đầy mồm. Đứa còn lại ngồi coi phim hoạt hình trên ti vi cười hi hí. Vô nhà bếp, cả chồng chén bát chưa rửa, phần thức ăn sáng còn sót lại trên dĩa ruồi bu, kiến đậu.

Chàng nhẩy qua những đống đồ chơi con mình vứt bừa bãi chạy vội lên lầu, lòng lo âu hỗng biết con vợ mình nó có bị làm sao không nữa đây? Hay là bà ấy bị bịnh bất ngờ hổng ai hay?

Nín thở, chàng mở cửa phòng ngủ thì thấy em mặt vui như hoa nở, đang nằm phè trên giường đọc sách. Nghe tiếng thở dài thườn thượt cùa chàng, nàng quay lại hỏi: “Bữa nay anh đi làm việc có cực lắm không anh yêu?”

Tức ứa gan, máu dội lên đầu, chàng dắm dẳn: “Hôm nay đã xảy ra chuyện gì?” Nàng mỉm miệng cười tình đáp lại: “Mỗi khi anh đi làm về đều tra vấn em là hôm nay ở nhà em làm cái quái quỷ gì? Câu trả lời là: Hôm nay ở nhà, em không làm cái quái quỷ gì hết cả!”

Ai cũng biết đi làm ở sở là một cực hình, anh nào cũng muốn bay ngay về cái tổ ấm của mình. Nhưng cái tổ nầy có hư chỗ nầy, chỗ nọ thì rán chịu khó mà sửa. Đừng có ỷ mang tiền về vậy là đã đủ… Nghĩ vậy là coi chừng mình tuổi Sửu, tuổi Dần; bổng nhiên thành tuổi con Bò vì có mọc hai cái sừng trên đầu.

Vì có chuyện vầy nè: Hai vợ chồng mới cưới dọn vào nhà mới. “Anh yêu ống nước trong phòng tắm bị xì anh có thể sửa nó được không anh?” “Em! Bộ cái mặt anh giống thằng sửa ống nước lắm hay sao?”

Vài hôm sau: “Anh yêu! Xe em, bình hết điện, không ‘đề-pa’ được’ anh chở em đi chợ được không?” “Cái gì? Bộ mặt anh giống thằng cha chạy taxi lắm hay sao?”

Tuần sau nữa, mái nhà bị dột: “Anh yêu anh có thể leo lên mái nhà, xốc lại mấy miếng ngói cho nhà mình hết dột nhe anh?”

“Cái gì? Bộ mặt tui giống thằng cha lợp ngói nhà lắm sao?”

Rồi một ngày mưa, ngạc nhiên thay, mái nhà không còn dột nữa, ống nước trong phòng tắm hết bị xì, xe của vợ chỉ cần đề máy là nó kêu bình bịch.

“Em yêu! Hay quá! Mái nhà hết dột, ống nước hết bị xì, xe đề là vọt; em tốn hết bao nhiêu tiền?” “Đâu có tốn đồng nào: Anh ba hàng xóm qua giúp em đó!”

“Ảnh có tính tiền không?” “À ảnh nói: Miễn phí với một trong hai điều kiện: Một là nướng cho ảnh một cái bánh thật ngon, hai là qua ngủ với ảnh một tí!”

“Rồi em nướng cho ảnh cái bánh gì hè?” “Bánh trái gì ở đây? Bộ mặt em giống con nhỏ làm bánh lắm hay sao?”

***

Quý anh mình chắc cũng có nghe bài dân ca ‘se chỉ luồn kim’ của quê mình chớ.

Se chỉ là chuyện của quý anh mình, con cây kim là của mấy em. Se chỉ mà muốn luồn kim thì điều kiện ắt có và đủ là cây kim không nhúc nhích mới đặng.

Nghe nói, bên Ý ngày xưa, chiến tranh các ông chồng phải ra mặt trận! Để chắc ăn, không cho đứa nào bò vào ăn vụng. Các ông chồng bắt vợ mình mang một cái khóa trinh tiết để nhốt cái ‘trôn’ kim; còn cái chìa mấy ông chồng bỏ túi đem theo.

Hết chiến tranh trở về ngôi làng cũ, biết bao thằng chết nhát, trốn lính ở lại hậu phương trở thành thợ sửa ống khóa rất lành nghề.

Thêm nữa là muốn cái trôn kim đừng nhúc nhích thì mấy anh mình đừng dại dột xúc phạm đến cái tự ái bự bằng cái bồ lúa của em yêu vì có chuyện vầy nè:

Một anh chàng coi con vợ không ra gì. Một hôm đi cùng đám bạn ra phi trường tiễn em đi Canada vì công chuyện mần ăn. Khi em vào khu cách ly, chàng còn giỡn mặt nói vói theo: “Khi về hãy mang cho anh một món quà là một em Canada tuyệt đẹp nhé!” Xong cười hô hố. Em quắc mắt bước đi luôn; hổng thèm đưa má kề môi hun ‘gút bai’ gì hết ráo!

Tháng sau vợ về, anh chàng với đám bạn ra phi trường đón. “Nè em có mang về cho anh một em Canada cực kỳ xinh đẹp hay không?””Em rán hết sức bình sanh đó anh! Bây giờ chỉ cần anh cầu nguyện và hy vọng đứa trẻ sinh ra sẽ là bé gái!”

Nghe anh Ba Vợ lên lớp, thuyết trình dài thậm thượt về cách đối xử với con vợ mình để giữ hạnh phúc gia đình, tui thấy ớn chè đậu quá hè.

Phải chi hồi xưa mình đừng cưới vợ! Cứ sống cu ky một mình, làm bao nhiêu ăn bấy nhiêu; không phải cống nộp cho ai hết ráo. Muốn ăn thời ăn; muốn ngủ thời ngủ; muốn chơi bời thời chơi; mà hỏng sợ em yêu càm ràm mắng mỏ hay chơi xỏ sau lưng mình.

Nhưng bây giờ ván đã đóng thuyền rồi; bứt ra còn dấu đinh thì tui phải làm sao đây hả anh Ba Vợ? Thì ảnh cười khè khè, vuốt râu nói: “Chú mầy cứ bắt chước anh nè! Đội con vợ chú mầy lên đầu là xong!”

đoàn xuân thu.

melbourne

 

 

Be the first to comment

Leave a Reply