Hòa bình đích thực từ tâm hồn

Tháng Năm 1975, bên cạnh nỗi buồn mất nước, tôi thấy buồn cười nhứt là cảnh mấy ông bà “cách mạng 30” chạy rong ngoài đường để “rao giảng” về cách mạng và chủ nghĩa cộng sản. Nhưng đau buồn hơn cả vẫn là sự xuất đầu lộ diện của mấy ông bà nằm vùng. Thật không ngờ họ ở ngay trong hàng ngũ bạn bè và ngay cả người thân của mình. Nhân vật Hồng Hương trong truyện “chiếc nhẫn”, một trong những chuyện buồn nhứt  trong tập truyện “Cuối hai con đường” của nhà văn Phạm Tín An Ninh là một điển hình về mấy ông bà nằm vùng: họ không chỉ “bán mình”, mà còn bán cả vợ con và người thân của mình cho cộng sản. Nhưng nhìn dưới một khía cạnh khác, phải công nhận rằng những người nằm vùng là những kịch sĩ tài ba: họ đóng kịch tài tình đến độ ngay cả vợ con và người thân của họ cũng không biết được tông tích của họ.

Trước năm 1975, lúc còn học ở Đà Lạt, tôi có biết một ông phó nhòm rất nổi tiếng. Là một người Bắc “54”, ông lập gia đình với một người phụ nữ thuộc một gia đình công giáo thuần thành ở Đà Lạt. Hai vợ chồng mở một tiệm chụp ảnh khá ăn khách. Nhờ cái nhãn “công giáo” và “đạo đức”cho nên ông luôn được mời đến để độc quyền chụp ảnh trong các buổi lễ lớn của Giáo hội Công giáo. Ông có khuôn mặt hiền lành, dễ mến. Mới gặp, bảo ông là một nhà tu, ai cũng tin ngay. Đùng một cái, năm 1975 Việt Cộng vô. Ông biến khỏi Đà Lạt. Sau này, có người biết chuyện cho tôi hay rằng ông là một tay nằm vùng thứ dữ. Ông đã từng đứng ra tổ chức một cuộc gặp gỡ bí mật cho Tổng bí thư Lê Duẩn với một số cán bộ gộc ở Đà Lạt.

Thật ra ông phó nhòm mà tôi biết trên đây có lẽ cũng chỉ là một tay nằm vùng cắc ké. Chuyện của những ông Đại tá Tỉnh trưởng Phạm Ngọc Thảo, ông “cố vấn” ba đời tổng thống Vũ Ngọc Nhạ mới đáng sợ: cả hai đều là người công giáo “thuần thành” và đều  được sự tín cẩn, tiến cử và che chở của các giới chức công giáo.   Chỉ sau năm 1975, khi “lá bài đã được lật ngửa”, người ta mới biết được bộ mặt thật của họ.

Tôi không rành và cũng chẳng thích chơi cờ tướng. Có học chơi và thử chơi mấy lần, nhưng chẳng bao giờ “sạch nước cản”. Nhưng tôi thích theo dõi cuộc đấu trí của các cao thủ. Phải chờ cho đến cuối ván cờ mới thấy và hiểu được đường đi nước bước của những tay cao cờ. Mấy hôm nay, khi bước vào tháng Năm, nhìn lại “ván bài lật ngửa” của mấy ông cộng sản, tôi cũng nghĩ đến một ván cờ đang diễn ra ở Bán đảo Triều Tiên. Và Chủ tịch Kim Jong-un không phải là một “tay vừa”.

Cách đây 6 năm, khi lên ngôi kế vị “vua cha” ở tuổi chưa tròn 30, cậu Kim Jong-un bị thế giới xem thường như một nhà lãnh đạo “trẻ người non dạ”. Riêng Tổng thống Mỹ Donald Trump đã tặng cho cậu đủ thứ “hỗn danh” trong đó “điên khùng” là chính.  Nhưng nếu chú ý, có lẽ thế giới phải nghe lại bài diễn văn đầu tiên của ông nhân dịp kỷ niệm sinh nhật thứ 100 của ông nội ông, chủ tịch “muôn năm” Kim Il-sung. Với bài diễn văn này, người cháu nội của ông Kim Il-sung đã vạch ra chương trình đầy tham vọng của ông, mà cốt lõi chính là thống nhất Triều Tiên. Kim Jong-un nói: “Chúng ta đã đau khổ vì sự chia cách gần 70 năm qua. Chúng ta đã từng sống như một dân tộc trên cùng một mảnh đất từ hàng ngàn năm qua. Thật là đau lòng khi phải chịu đựng như thế. Đảng ta và chính phủ ta sẽ bắt tay làm việc với bất cứ ai muốn thấy đất nước thống nhất. Thật không thể diễn tả hết nỗi đau vì chia cách của nhân dân Triều Tiên. Có những gia đình ly tán vì chiến tranh. Họ đã không được gặp nhau từ hơn nửa thế kỷ nay. Nhiều người đã chết mà giấc mơ thống nhất vẫn chưa được thực hiện”. Nghe đâu có khác gì giọng điệu của “Bác Hồ vĩ đại và vô vàn kính yêu” của mấy ông cộng sản Miền Bắc. Họ giành nỗi đau chia cách đất nước cho riêng họ và họ cũng muốn giành lấy việc thống nhất đất nước cho riêng họ. Dĩ nhiên thống nhất bằng súng đạn và thống nhất dưới lá cờ cộng sản!

Chủ tịch Kim Jong-un đã lập lại lời thề non nước của ông nội ông. Chính trong viễn tượng thống nhất đất nước bằng súng đạn và dưới lá cờ cộng sản ấy mà cũng trong bài diễn văn đầu tiên của ông, ông đã đề cao quân đội Bắc Hàn như một “quân đội có đủ khả năng để tấn công và phòng thủ trong bất cứ một cuộc chiến tranh nào trong thời đại”. Ông nói với các binh sĩ Bắc Hàn: “Các thế lực ngoại bang không còn là những sức mạnh quân sự duy nhất nữa và những ngày mà họ đe dọa và kháo láo về vũ khí nguyên tử của họ đã qua rồi”.

Kể từ lúc đó, mặc cho cộng đồng thế giới, nhứt là Hoa Kỳ có cảnh cáo, đe dọa và trừng phạt, họ Kim vẫn cứ liên tục thực hiện  các cuộc thử nghiệm vũ khí nguyên tử và hỏa tiễn tầm xa có khả năng bay tới bất cứ thành phố nào của Hoa Kỳ. Tình báo Hoa Kỳ đã ước tính hiện Bắc Hàn đang có trong tay khoảng 60 trái bom nguyên tử.

Chủ tịch Kim Jong-un đã học được bài học lịch sử: chính vì không có vũ khí nguyên tử trong tay mà những nhà độc tài như Saddam Hussein của Iraq hay Muammar Gaddafi của Lybia đã bị Hoa Kỳ và các nước đồng minh lật đổ. Nay sau khi đã nắm trong tay vũ khí nguyên tử, Kim Jong-un mới nói đến chuyện ngồi vào bàn hội nghị và thương lượng: một nước cờ kéo dài 6 năm! Và ông cũng đã đi những nước cờ rất ngoạn mục: cho cô em gái cầm đầu phái đoàn lực sĩ Bắc Hàn sang Nam Hàn để thi đấu dưới chung một lá cờ, kế đó sang “triều yếu” thiên triều Trung Cộng để cho thế giới thấy rằng lúc nào ông cũng được sự hậu thuẫn của đàn anh và cuối cùng bước qua biên giới, vào lãnh thổ Nam Hàn để bắt tay, ôm hôn và dung dăng dung dẻ bước đi bên cạnh nhà lãnh đạo Nam Hàn. Cùng với những lời tuyên bố về giải trừ vũ khí hạt nhân, xây dựng hòa bình và mưu cầu thịnh vượng, Chủ tịch Kim Jong-un dĩ nhiên cũng nhấn mạnh đến mục tiêu thống nhất đất nước.

Dĩ nhiên, người ta chỉ hiểu được  ý nghĩa của hai chữ “thống nhất” của ông khi nhìn lại nhân dáng của ông: với mái tóc “độc đáo” và bộ quần áo đại cán giống y chang ông nội của ông, Chủ tịch Kim Jung-un quả là một sự đầu thai hoàn hảo của ông nội Kim Il-sung của ông. Giấc mơ của ông nội Kim Il-sung là thống nhất đất nước dưới lá cờ cộng sản. Người cháu nội Kim Jong-un nhận lấy sứ mệnh hoàn thành giấc mơ ấy.

Trên bàn cờ, Chủ tịch Kim Jong-un chỉ còn một bước cuối cùng là gặp gỡ tổng thống Mỹ Donald Trump. Ông đã chứng tỏ mình là một cao thủ luôn trong thế chủ động, biết mình muốn gì và tính toán hơn thiệt từng đường đi nước bước, ngay cả cho đối phương ăn bánh vẽ và uống nước đường!

Nhiều người đã phân tách nước cờ của Chủ tịch Kim Jong-un. Tổng thống Nam Hàn Moon Jae-in xem ra là người “hồ hởi” nhứt. Nhưng ông lại giành mọi thắng lợi cho tổng thống Trump khi nói rằng chính nhờ đường lối cứng rắn của tổng thống Mỹ mà Chủ tịch Kim Jong-un mới chịu xuống nước để ngồi vào bàn hội nghị. Tổng thống Nam Hàn còn tán tụng Tổng thống Trump đến độ đề nghị Ủy ban Nobel trao giải Hòa Bình cho ông Trump, một người đã từng đe dọa cho Bắc Hàn nếm “nộ khí và lửa”. Từ Hoa Kỳ, một số thượng nghị sĩ và dân biểu liên bang thuộc Đảng Cộng Hòa cũng cho rằng Tổng thống Trump xứng đáng được trao giải Nobel Hòa Bình. Một người luôn thích được ca ngợi và đề cao như Tổng thống Trump chắc chắn chỉ mong có thế. Tại một cuộc vận động cho Đảng Cộng Hòa tại Tiểu bang Michigan mới đây, Tổng thống Trump đã nhắc đến công trạng của ông trong tiến trình “hòa bình” tại Bán đảo Triều Tiên. Đám đông những người ủng hộ ông đã hò hét “Nobel Hòa Bình cho Tổng thống Trump!”.

Ủy ban Nobel thường làm những quyết định bất ngờ, nhứt là khi trao tặng Giải Nobel Hòa Bình. Nếu Tổng thống Trump được trao tặng Giải Nobel Hòa Bình thì Tổng thống Moon Jae-in của Nam Hàn cũng phải được chia phần và đương nhiên Chủ tịch Kim Jong-un cũng phải được chia chác.

Người Việt Nam không thể nào quên giải Nobel Hòa Bình năm 1973 đã được trao tặng cho Ngoại trưởng Mỹ Henri Kissinger và cố vấn cao cấp của đoàn đại biểu Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tại Hội nghị Paris là Lê Đức Thọ. Ông Thọ đã từ chối giải này viện lý do  phía Việt Nam Cộng Hòa vi phạm Hiệp định và Việt Nam không có hòa bình. Dù cho ông Thọ có nhận giải này hay không, Giải Nobel Hòa Bình năm 1973 đã được trao tặng không phải bằng danh dự và hiện kim mà bằng chính xương máu của người Việt Nam. Với tôi, trao tặng giải Nobel Hòa Bình cho một người đại diện cho một chế độ độc tài khát máu gây ra không biết bao nhiêu đau thương tang tóc cho dân tộc, là một hành động bôi bác đối với chính người đã để lại tài sản để lập ra giải này. Khi nhà lãnh đạo Miến Điện là bà Aung San Suu Kyi, người đã được trao tặng Giải Nobel Hòa Bình năm 1991, đã có thái độ im lặng đồng lõa trước hành động tội ác của quân đội Miến đối với sắc dân Rohingya, tôi nghĩ đó cũng là một hành động bôi nhọ đối với giải thưởng cao quý này.

Tôi không biết rồi đây, sau cuộc họp thượng đỉnh của Chủ tịch Kim Jong-un và Tổng thống Trump, Bắc Hàn có thực sự giải trừ kho vũ khí hạt nhân của mình không và hòa bình có trở lại trên bán đảo Triều Tiên không…Chỉ có một điều chắc chắn trước sau như một  là: chế độ độc tài cha truyền con nối ở Bắc Hàn vẫn tồn tại và Chủ tịch Kim Jong-un vẫn mãi mãi là một bạo chúa khát máu. Liệu có thể tin được hai chữ “hòa bình” từ cửa miệng của một tên sát nhân khát máu, giết người không trừ một ai, từ người chồng của cô mình cho đến người anh cùng cha khác mẹ với mình cũng như vô số đồng bào ruột thịt của mình và hiện đang giam giữ hàng trăm ngàn người trong các trại lao động khổ sai không ?

Phật Giáo dạy: bỏ dao xuống là thành Phật! Chủ tịch Kim Jong-un sẽ là người xứng đáng nhứt để được trao tặng giải Nobel Hòa Bình nếu sau cuộc họp thượng đỉnh với Tổng thống Trump, ông trở về nước tuyên bố giải thể chế độ cộng sản cha truyền con nối, thả hết tù nhân, cho tổ chức bầu cử tự do và nhứt là lên tiếng xin lỗi và sám hối vì tội ác của mình trong 6 năm qua…

Mới đây, nhân dịp kỷ niệm đúng 50 năm ngày cố Mục sư Mục sư Martin Luther King bị ám sát, Tổng thống Trump đã công bố ngày 15 tháng Giêng là Ngày Martin Luther King để đề cao công đức, sự hy sinh, gương tranh đấu bất bạo động của người đã từng được trao tặng giải Nobel Hòa Bình năm 1964. Tôi tưởng tượng và cầu mong trong cuộc gặp gỡ sắp tới với Chủ tịch Kim Jong-un, ông sẽ lấy lại câu nói của cố Mục sư King để ngỏ với nhà lãnh đạo Bắc Hàn: “Hòa bình không thể được duy trì bằng vũ lực. Hòa bình chỉ có thể đạt được nhờ sự cảm thông. Bóng tối không thể xua đuổi bóng tối. Chỉ có ánh sáng mới làm được việc đó. Hận thù không thể đẩy lui hận thù. Chỉ có tình yêu mới làm được việc đó”. Hiểu như thế, hòa bình đích thực chỉ có thể xuất phát từ tâm hồn con người mà thôi.

Chu Thập

 

 

 

 

 

 

Be the first to comment

Leave a Reply