Nước mắt trong tuần chay

PARKLAND, FL - FEBRUARY 20: Marissa Rodriguez (L) and Ambar Ramirez visit a makeshift memorial setup in front of Marjory Stoneman Douglas High School in memory of the 17 people that were killed on February 14, on February 20, 2018 in Parkland, Florida. Police arrested 19-year-old former student Nikolas Cruz for killing 17 people at the high school. (Photo by Joe Raedle/Getty Images)

Thảm sát lại xảy ra trong một trường trung học ở Parkland, Tiểu bang Florida, Hoa Kỳ. Chỉ từ đầu năm đến nay, nghĩa là chưa quá 2 tháng, đã xảy ra 18 vụ nổ súng và bắn giết trong các trường học ở Hoa Kỳ. Chẳng có nơi nào trên thế giới có chuyện kỳ quặc và dã man như thế. Đã là thảm sát thì đương nhiên hậu quả phải là bi thảm. Lẽ ra chỉ phải có nước mắt của đau xót và tiếc thương từ tận đáy tâm hồn con người. Nhưng tại quốc gia muốn mãi mãi là “vĩ đại” này, bắn giết và thảm sát, nhứt là trong các cơ sở giáo dục, đã trở thành một thứ thông lệ nhàm chán. Và dĩ nhiên những lời chia buồn, nhứt là từ cửa miệng của những nhà lãnh đạo quốc gia cũng trở thành một mớ sáo ngữ vô nghĩa và đương nhiên trở thành nhàm chán. Thật vậy, cũng như sau những vụ bắn giết khác, liền sau cuộc thảm sát tại trường trung học Marjory Stoneman Douglas ở Parkland, Tiểu bang Florida, trong buổi sáng ngày Valentine 14 tháng Hai vừa qua khiến cho 17 người bị thiệt mạng, trong đó phần lớn là học sinh, đương kim Tổng thống Mỹ Donald Trump đã gởi đến gia đình các nạn nhân và những người sống sót “những lời cầu nguyện và tưởng nhớ” (prayers and thoughts). Lâu nay tôi vẫn nghi ngờ về khả năng “cảm thông” của một ông tổng thống luôn tỏ ra hung hãn, tấn công, mạt sát và mạ lỵ không trừ một người nào, trừ nước Nga và tổng thống Vladimir Putin! Tôi cũng không biết ông có thực sự cầu nguyện không. Nhưng những người còn sống sót trong vụ thảm sát tại Parkland vừa qua đã không tin ở những “lời cầu nguyện và tưởng nhớ” của ông Trump.

Trước hết, hãy lắng nghe tâm sự của cô nữ sinh Carly Novell, 17 tuổi, một trong những học sinh còn sống sót trong vụ thảm sát, nhờ núp trong một chiếc tủ của phòng báo chí của trường cùng với 18 bạn học khác. Trong một “tuýt” được chia sẻ liền sau cuộc thảm sát, Carly cho biết cách đây 70 năm, ông ngoại của cô, ông Charles Cohen, lúc chỉ mới 12 tuổi, cũng đã từng trốn trong một tủ quần áo khi toàn bộ gia đình của ông bị sát hại trong một trong những vụ tàn sát  tập thể đầu tiên tại Hoa Kỳ xảy ra hồi năm 1949.

Thông điệp mà cô nữ sinh Carly muốn nhắn gởi đến tổng thống Trump và các nhà lập pháp Mỹ là: “Súng đạn mang lại cho  những người xấu cái khả năng bắn giết người khác. Đây là chuyện súng đạn và đây là chuyện của tất cả những người mà cuộc sống bị bất thần cướp đi vì súng đạn”. Cô nữ sinh này đã không xem trọng những “lời cầu nguyện và tưởng nhớ” của Tổng thống Trump. Cô muốn thấy có sự thay đổi và sự thay đổi trong luật kiểm sống súng đạn cá nhân.

Phẫn nộ, mạnh dạn, thẳng thắn và công khai hơn, một nữ sinh khác, cũng sống sót từ cuộc thảm sát, tên là Emma Gonzalez đã lên tiếng trong một cuộc biểu tình kêu gọi chính phủ ban hành luật kiểm soát súng đạn cá nhân. Sau khi kêu gọi dành một phút mặc niệm (điều mà Emma cho là chưa thấy có trong Quốc hội Liên bang) để tưởng nhớ và cầu nguyện cho các nạn nhân, Emma nói: “Lẽ ra tất cả những người này phải ở nhà để than khóc. Nhưng thay vào đó chúng tôi cùng nhau đến đây để đứng bên nhau bởi vì nếu tất cả những gì mà chính phủ của chúng ta và tổng thống của chúng ta làm được chỉ là gởi đi sự tưởng nhớ và những lời cầu nguyện thôi, thì đã đến lúc chính các nạn nhân phải làm một cuộc thay đổi”. Emma trích dẫn lời mà một giáo viên đã nói với em: “Khi những người lớn nói với tôi rằng tôi có quyền mang súng thì tất cả những gì mà tôi có thể nghe được là quyền mang súng được xem trọng hơn quyền sống của học sinh”. Theo Emma, nếu tên sát nhân chỉ có trong tay một con dao, hắn đã không thể giết hại được nhiều người như thế.

Trong bài diễn văn đọc tại cuộc biểu tình yêu cầu ban hành luật kiểm soát súng đạn cá nhân, Emma đã so sánh những gì đã diễn ra tại Hoa Kỳ với những nước như Úc Đại Lợi, Gia Nã Đại và Anh Quốc là những quốc gia đã ban hành luật để kiểm soát gắt gao súng ống cá nhân. Theo cô, tình trạng bạo động vì súng đạn tại Hoa Kỳ có liên hệ chặt chẽ với kỹ nghệ súng đạn, nhứt là tổ chức NRA (National Rifle Association: hiệp hội cổ võ mang súng) là nhóm đã ủng hộ cho ứng cử viên Trump 30 triệu Mỹ kim trong cuộc bầu cử hồi năm 2016.

Ngỏ lời với các nhà lập pháp, chính phủ và cá nhân Tổng thống Trump, Emma Gonzalez nói thẳng: “Hỡi  tất cả các chính trị gia đã nhận tiền của tổ chức NRA, thật là nhục nhã cho quý vị (shame on you)!” Đám đông tham gia cuộc biểu tình đã hô lớn khẩu hiệu “nhục cho quý vị” nhắm vào các nhà lập pháp và cá nhân Tổng thống Trump.

Nhưng hãy nghe tiếp “bản án” mà Emma muốn dành cho các chính trị gia ủng hộ việc cho cá nhân được tự do sở hữu súng đạn: “Họ (các chính trị gia) nói rằng luật kiểm soát chặt chẽ súng đạn sẽ không giảm bớt nạn bạo động vì súng đạn. Chúng tôi gọi đó là chuyện ruồi bu (we call in BS (bullshit). Họ nói rằng một người tốt có súng đạn trong tay sẽ chận đứng được một người xấu có súng trong tay. Chúng tôi gọi đó là chuyện ruồi bu. Họ nói rằng súng đạn cũng chỉ là phương tiện như dao kéo và cũng nguy hiểm như xe hơi. Chúng tôi gọi đó là chuyện ruồi bu. Họ nói rằng không có luật nào có thể ngăn ngừa được hàng trăm thảm trạng điên rồ đã xảy ra. Chúng tôi gọi đó là chuyện ruồi bu. Họ nói rằng trẻ con không biết gì về việc người lớn đang nói, rằng chúng tôi còn quá trẻ để hiểu được chính phủ hoạt động như thế nào. Chúng tôi gọi đó là chuyện ruồi bu”.

Để chứng tỏ không phải là “con nít” hoàn toàn không biết gì về hoạt động của chính phủ hay vô tư với chính mạng sống của mình, các học sinh còn sống sót trong cuộc thảm sát vừa qua tại Parkland đã loan báo sẽ tổ chức một cuộc biểu tình ngay tại Thủ đô Washington vào ngày 24 tháng Ba tới đây. Giới trẻ ngày nay muốn hành động và muốn thấy hành động chớ không phải những lời nói suông. Tại cuộc biểu tình do những người sống sót từ cuộc thảm sát tại Parkland tổ chức, người ta đọc được những biểu ngữ có nội dung đầy thách thức với chính phủ Trump: “Cầu nguyện và chia buồn chưa đủ! Các viên chức chính phủ của chúng ta cần phải hành động hoặc là từ chức”.

Cho tới nay, Tổng thống Trump vẫn chưa cho thấy ông có quyết tâm tìm kiếm một biện pháp cụ thể nào để chận đứng nạn bạo động vì súng đạn tại Hoa Kỳ. Với ông, vấn đề chính trong vụ thảm sát tại Parkland cũng như trong bất cứ một vụ bắn giết nào bằng súng đạn cá nhân, là bệnh tâm thần. Hung thủ là một người mắc bệnh tâm thần. Với thói quen đổ vạ và đánh bùn sang ao người khác, ông quy trách cho cơ quan điều tra trung ương FBI về vụ thảm sát, vì theo ông cơ quan này đã được báo cáo đầy đủ về hồ sơ của hung thủ nhưng không chịu ra tay mà lại phí giờ để điều tra việc Nga can thiệp vào cuộc bầu cử hồi năm 2016. Ngoài ra, cùng với “những lời cầu nguyện và tưởng nhớ”, Tổng thống Trump cũng khuyên nhủ mọi người hãy “lấy sự tử tế để đáp lại sự hung ác”. Riêng với các học sinh, ông dạy hãy xây dựng những quan hệ tốt đẹp để “biến bạn học thành bạn hữu và láng giềng” (www.newyorker.com/news/our-columnists/president-trumps-victim-blaming-response-to-the-mass-shooting-in-florida). Tuyệt nhiên, Tổng thống Trump không đá động gì đến chuyện súng ống trong tay của những người mắc bệnh tâm thần hay những thành phần bất hảo trong xã hội hoặc ngay cả trong tay những người bình thường đi nữa.

Chuyện đáng suy nghĩ nhứt mà những người sống sót từ cuộc thảm sát ở Parkland, dù có bị xem là “con nít” đi nữa, vẫn có thể nhận ra và như em Emmanuel Gongalez đã nhận xét một cách chí lý là: “Nếu tên sát nhân chỉ có trong tay một con dao, hắn đã không thể giết được nhiều người như thế!” Tổng thống Trump và các nhà lập pháp Mỹ đã không nhận ra hay không muốn nhận ra điều đó.

Hoa Kỳ, mặc dù dân số không chiếm tới 5 phần trăm dân số thế giới, nhưng sở hữu từ 35 đến 50 phần trăm số súng đạn cá nhân của toàn thế giới: trung bình cứ 100 người Mỹ thì có đến 88 khẩu súng! Chỉ cần sự hiện diện của một khẩu súng trong tay ai đó cũng đủ để một ai đó trở thành nạn nhân của bạo động vì súng đạn! Trong tay của một ai đó mắc bệnh tâm thần hay một người  bình thường nhưng có thể hành động bất thường trong một lúc bốc đồng nào đó, một khẩu súng cũng đủ để tạo ra một thảm kịch đau buồn cho cả nước.

Gởi lời chia buồn, tưởng nhớ và cầu nguyện đến gia đình các nạn nhân của vụ thảm sát là một cử chỉ cao đẹp đáng được đề cao. Trong cơn hoạn nạn, ai mà không cần được người khác, nhứt là các nhà lãnh đạo đất nước, ưu ái nâng đỡ. Vị tổng thống Mỹ nào cũng đều cư xử như thế cả. Nhưng trong bối cảnh của vụ thảm sát vừa qua và vô số những thảm trạng có liên quan đến súng đạn cá nhân xảy ra như một thông lệ nhàm chán, như các học sinh ở Parkland đã nhận xét, “cầu nguyện và tưởng nhớ” thôi sẽ không bao giờ chấm dứt được nạn bạo động vì súng đạn tại Hoa Kỳ, nếu không muốn nói đó chỉ là những sáo ngữ trên môi mép.

Vụ thảm sát tại Parkland xảy ra vào ngày Valentine và cũng là ngày mà Kitô Giáo trên toàn thế giới gọi là Ngày Thứ Tư Lễ Tro, khởi đầu mùa Chay để chuẩn bị mừng lễ Phục Sinh. Tổng thống Trump đã được 80 phần các tín hữu tin lành bảo thủ dồn phiếu cho trong cuộc bầu cử năm 2016 vì họ tin rằng ông là một tín đồ tốt biết bảo vệ những giá trị truyền thống của Kitô Giáo. Tôi không biết hôm đó Tổng thống Trump có đến nhà thờ để được xức tro trên đầu hầu tỏ dấu ăn chay, sám hối, cầu nguyện trong mùa chay  và nói lên quyết tâm cải thiện như các Giáo hội Kitô kêu gọi không.

Tôi biết rằng đối với các tín hữu Kitô, mùa chay là mùa của cầu nguyện, chay tịnh và nhứt là thay đổi cuộc sống bằng những hành động cụ thể. Lời kêu gọi của các nhà lãnh đạo Kitô Giáo trong mùa chay mà tôi thường nghe được mỗi năm là: cùng với lời cầu nguyện, chay tịnh và kiêng khem, hãy mở rộng trái tim và đôi tay để chia sớt  với mọi người, nhứt là những người cần được giúp đỡ. Tựu trung, như Phật Giáo thường dạy, “dù xây chín đợt phù đồ, không bằng làm phước cứu cho một người”. Tuần chay nào cũng có nước mắt, nhưng nếu nước mắt không đi kèm với những hành động cụ thể của quảng đại, yêu thương, bác ái, chia sẻ, cảm thông, tha thứ…thì nước mắt của tuần chay cũng chỉ là nước mắt cá sấu.

Chu Thập

 

 

 

 

Be the first to comment

Leave a Reply