Trẻ thơ trong cơn bạo hành!

Triết gia Blaise Pascal, từng nhận xét về số phận con người giữa lòng thiên nhiên và so sánh nhân sinh với một cây sậy bấy bớt nhất trong vũ trụ nhưng là cây sậy có nhận thức… và chỉ cần một hơi nước, một giọt nước cũng đủ tiêu diệt nó (L’homme est un roseau, le plus faible de la nature mais c’est un roseau pensant. Il ne faut pas que l’univers entier s’arme pour l’écraser: une vapeur, une goutte d’eau suffit pour le tuer.)

Con người nói chung đã là thân sậy bấy bớt thì hài nhi, mới chớm cảm giác với đời, vừa vang tiếng khóc chào đời, chỉ là mầm sậy dễ bị gió giập mưa vùi.

Chắc hẳn, thi hào Nguyễn Du vì thế đã ngỏ lòng xót thương những hài nhi bạc mệnh trong khúc Chiêu hồn ca:

“Kìa những đứa tiểu nhi tấm bé,
Lỗi giờ sinh lìa mẹ lìa cha.
Lấy ai bồng bế vào ra,
U ơ tiếng khóc thiết tha nỗi lòng!”

Trong xã hội văn minh, mặc dù nhân loại ra sức bảo vệ trẻ thơ nhưng khi trẻ còn ở trong cái nôi gia đình vốn cho rằng là nơi bảo vệ tốt nhất vì trong vòng bàn tay thân thường của cha mẹ, thế mà nhiều khi chúng bị ngược đãi tới mức tàn tệ và mất mạng. Trong số nạn nhân, có những trẻ sớm bị bóp mũi và vùi nông một nấm vì bị coi là ra đời không đúng lúc. Lại có những em đang có sức sống mơn mởn và nụ cười tươi từ trái tim hồng, bỗng nhiên bị thân thích hành hạ tới mất mạng. Nhiều trường hợp chúng biến mất khỏi cõi đời mà không ai biết tới hay chỉ biết với những cái tên “vô danh” khi phát giác ra tấm thân đang độ hủy hoại của nạn nhân. Những bé là ai? Chỉ biết tạm gọi là “Baby Doe.” Đôi khi người ta tìm ra chân tướng Baby Doe và truy tố kẻ giết trẻ em ra trước pháp luật nhưng nhiều khi pháp luật đành bó tay và hồ sơ “án mạng” đành khép lại vĩnh viễn.

Mới đây, tuần cuối tháng 5, 2017, một vụ án diễn ra tại tòa án Suffolk Superior Courthouse ở Boston cho thấy bi kịch của một Baby Doe thế kỷ 21.

Xác trẻ thơ trên bãi biển South Boston

Một ngày tháng sáu, năm 2015, một phụ nữ dắt chó đi dạo chơi trên bãi biển Deer Island, Boston chợt thấy một túi đựng rác khả nghi theo sóng dạt vào bờ nên báo cảnh sát.

Cảnh sát tới hiện trường và sau khi mở bao plastic, đã phát giác ra tử thi một bé thơ đang độ phân hủy. Bé gái bất hạnh này khoảng hai ba tuổi, da trắng, tóc nâu, không có dấu hiệu nào trên cơ thể, trong bao rác, cho biết chút lý lịch nên cảnh sát tạm gọi nạn nhân là “Baby Doe”.

Khám nghiệm tử thi cho thấy Baby Doe có thể bị sát hại bằng đòn nặng và kẻ giết người đã vứt xác nơi biển cả hy vọng tội ác sẽ bị sóng biển xóa tan. Nào ngờ chính biển cả cũng tỏ ra bất bình, đã chán chứa thêm tội ác nên trả bé về cho loài người.

Cảnh sát Boston không bó tay trong việc phá án. Muốn thế phải tìm xem bé thơ chưa rõ mặt với đời này là ai. Họ phải nhờ tới chuyên viên tạo hình bằng computer (Computer-generated imagery -CGI). Chuyên viên sẽ căn cứ vào những gì còn lại trên khuôn mặt nạn nhân để phục hồi dáng dấp lúc sống tới mức khả quan nhất. Kết quả tấm hình mô phỏng được đăng trên báo chí và dán nơi công cộng khắp thành phố Boston và dần dà phổ biến qua mạng khắp thế giới với hàng chữ nhắc nhở người xem “Có nhớ cháu là ai không?”

Việc làm, nếu khi xưa là “mò kim đáy biển” nhưng ngày nay với khoa học tiến bộ và truyền thông rộng rãi nên có người nhận ra nạn nhân. Bé tên là Bella Bond, có người mẹ là Rachelle Bond cư ngụ ở Dorchester, Boston.

Cảnh sát Boston lật hồ sơ quen thuộc của Rachelle Bond. Bà ta là một phụ nữ nghiện ngập, sinh nở bừa bãi với nhiều người tình và trông cậy vào việc xã hội cấp dưỡng nuôi con thơ.

Người tình ở với bà ta khi Bella Bond hai tuổi bị sát hại là Michael McCarthy. McCarthy cũng là tay nghiện ngập ma túy và không có nơi ở nhất định. Trai tứ chiếng gái giang hồ gặp nhau ở khu vực nặng mùi xã hội đen với tệ nạn ma túy, đĩ điếm có tên là “Methadone Mile,” ở góc các đường Massachusetts Avenue và Southampton Street.

Anh chàng giang hồ 37 tuổi này đã chinh phục được trái tim người đàn bà lang chạ, sống với bản năng. Cuộc điều tra của tờ Boston Globe cho biết từ khi cặp với người tình mới, Rachelle Bond như bị thôi miên bởi con người nghiện ngập tới mức bị ám ảnh bởi ma quỷ và trừ ma diệt quỷ. Họ xây tổ ấm tại căn nhà số 115 Maxwell Street ở Dorchester và tha hồ đi mây về gió. Trong khi ấy tại nơi đáng lý là tổ ấm của bé Bella Bond bỗng biến thành địa ngục và bé bị sát hại một cách dã man.

Rachelle Bond và Michael McCarthy bị bắt và tống giam và ra tòa nhiều lần. Lần gần nhất hai bị cáo tái đáo pháp đình vào tuần cuối tháng 5, 2017.

Phiên xử diễn ra trong căn phòng 906 của tòa thượng thẩm Suffolk, ngột ngạt, lạnh lùng và bi đát vì tiếng nấc xen lẫn tiếng thở dài…

Rachelle Bond trở thành nhân chứng của công tố viện, ra tòa tố cáo bạn tình Michael McCarthy chính là kẻ giết bé Bella Bond.

Bà ta khai người tình cho rằng bé Bella bị quỷ ám và anh ta giúp việc trừ quỷ bằng cách giẫm lên bụng bé thơ mặc bé kêu gào vì đau đớn. Cứ thế anh ta không ngừng đạp trên tấm thân bấy bớt của bé cho tới khi bé lịm đi, da chuyển tím, hơi thở mỏi mòn và bảo rằng đã làm xong việc “trục quỷ.”

Quỷ không biết đã trục chưa nhưng Bella Bond đã chết vì hành vi bạo hành và chính người mẹ tội lỗi đã chứng kiến.

Trong khi ấy Michael McCarthy lại cho rằng chính Rachelle là thủ phạm giết con chứ không phải anh ta.

Do dàn xếp với công tố viện nên Rachelle chỉ bị truy tố về tội đồng lõa trong cái chết của Bella Bond. Tuy nhiên, người mẹ tội lỗi và là một nhân chứng không mấy đáng tin, khó tránh khỏi nhiều cáo buộc như không báo án, không tố cáo kẻ sát nhân mà sau khi Bella chết thì cho xác con vào tủ đá trong nhiều tuần để tiếp tục lãnh tiền trợ cấp của xã hội cho bé thơ. Cuối cùng là giúp hung thủ cho xác Bella vào túi rác và mang vứt ra biển.

Dĩ nhiên bản án 7 năm tù dành cho bà mẹ vô lương tâm này được ân giảm và bị cáo có thể sớm được tại ngoại quản thúc. Còn kẻ thủ ác McCarthy thì lãnh án chục năm bóc lịch.

Bella Bond bất hạnh vì hành vi tội lỗi của mẹ và người tình của mẹ nhưng còn may mắn là được xã hội rửa nỗi oan khiên. Nhưng ở Canada có xác hai trẻ thơ bị vùi ở Stanley Park tới nay hơn nửa thế kỷ trôi qua vẫn chưa xác định được danh tính và nguyên nhân chúng mất mạng và ai là kẻ đã gây ra tội ác.

Xác bé thơ vùi trong công viên Stanley Park, Vancouver

Trong 45 năm, cảnh sát Vancouver nghĩ rằng họ đang truy tìm kẻ giết hại một bé trai và một bé gái. Nắm xương tàn của chúng xếp hàng thẳng, từ chân lên tới đầu, phủ bên trên là chiếc áo lông phụ nữ cũ kỹ cùng với lá khô dày hàng tấc. Tất cả được khám phá khi những người săn sóc công viên Stanley Park dọn dẹp trong một ngày mùa đông sắp tàn.

Ngày khám phá ra hài cốt của trẻ thơ làm sao phai mờ trong tâm trí những công nhân làm việc trong công viên. Đó là ngày 15 tháng 01, 1953.

Ngày mùa đông năm ấy một nhân viên công viên là Albert Tong tình cờ thấy một chiếc áo khoác rẻ tiền trong đám cỏ vàng và lá vụn xám xịt thì ngạc nhiên và kéo chiếc áo lên. Tong khám phá ra một hình ảnh kinh hồn. Dưới tấm áo rách nát là hai bộ xương với những lỗ hổng là những cặp mắt khi trước, trố ra nhìn thế giới bên ngoài mà chúng bất ngờ bị che phủ vĩnh viễn.

Albert Tong đã làm việc tại công viên trong mười lăm năm và vào hôm ấy ông ta cùng một nhóm công nhân khác có bổn phận dọn dẹp lá rụng cành khô ở trong vùng gần Beaver Lake ở Stanley Park. Công nhân làm việc cách đường xe chính của công viên chừng gần một trăm mét và cách vùng nước mênh mông chừng vài trăm thước.

Cây cỏ và lá rụng che lấp hai bộ xương và xem ra không phải chúng mới được chôn vùi vì sắc màu đã biến đổi. Nắm xương tàn còn nguyên hình dạng lúc đặt xuống đất nên cảm giác đầu tiên của người quan sát: chúng là phần còn lại của một nam một nữ. Quan sát kỹ hơn, kẻ chết có vóc dáng của một phụ nữ và một đứa trẻ hoặc của hai đứa trẻ, một gái, một trai… Bộ xương lớn hơn đầu đội một chiếc nón loại nón phi công bằng da, một kiểu nón con trai ngày ấy thích mang.

Bên cạnh hai bộ xương là một số đồ vật, một chiếc rìu gãy, một chiếc giày đàn ông, một vật đựng thức ăn rỉ sét, một thắt lưng da của trẻ em, một chiếc giày phụ nữ, và một chiếc giày trẻ em. Không có nhiều dữ kiện để nhận rõ lý lịch nạn nhân. Nhưng có chuyên viên nghĩ rằng chiếc giày có đế crepe trắng trước Thế chiến II không có ở Canada.

Nắm xương tàn được đưa vào nhà xác và được chuyên viên pháp y là Bs. T.R. Harmon và Bs. John Whitbread xét nghiệm. Căn cứ vào việc tìm thấy một lỗ hổng trên đầu một nạn nhân, nên vụ án coi như một vụ sát nhân và chiếc rìu coi như là hung khí giết người.

Ban đầu hai bộ xương được ghi là một nam một nữ và cho rằng họ đã bị sát hại và bỏ ở công viên khoảng một năm rồi, có thể là hai năm không chừng. Có chuyên viên lại cả quyết, những thi hài vô thừa nhận này đã trải tới 5 mùa gió mưa.

Các nhà giám định thi hài hai trẻ xấu số phỏng chừng một bé 10 tuổi và bé kia 6 tuổi. Cảnh sát bắt đầu rà soát danh sách một bé trai, một bé gái mất tích trong vùng nhưng không có tin tức gì phù hợp và hữu ích cho cuộc điều tra.

Vụ “Xác chết trẻ thơ trong công viên” được báo chí đặt cho cái tên “Babies in the Woods Case “và vụ án càng ngày càng mờ mịt vì nhiều nguồn tin khác nhau, nhiều đầu mối khác nhau do độc giả báo chí cung cấp khiến cảnh sát rối trí.

Có người cho rằng có biết một gia đình di dân sống ở gần Stanley Park và biến mất đột ngột vào 1947. Cảnh sát theo manh mối này nhưng không tìm ra kết quả hai đứa trẻ xấu số là ai.

Vào năm 1998, thám tử Brian Honeybourn, đứng đầu đơn vị các vụ hình sự chưa phá án của cảnh sát Vancouver, quyết định mở lại vụ án xác trẻ thơ trong công viên. Ông lấy nắm xương khô ra khỏi nơi chứa là Vancouver Police Museum. Lúc này hai chiếc sọ của nạn nhân và hiện trường đã được dựng lại và đã được trưng bày từ 1991, còn xương hai trẻ bị cho vào hộp, gác vào một nơi để bảo quản. Honeybourn trao mẫu xương cho chuyên viên pháp y về răng là Bs. David Sweet của phân khoa pháp y răng “Bureau of Forensic Dentistry” tại đại học British Columbia (UBC). Bác sĩ Sweet lấy hai chiếc răng từ hai bộ xương và khoan lỗ để lấy DNA. Sau khi được dữ liệu ông bèn thực hiện việc xét nghiệm và một phát giác mới xuất hiện.

Từ lâu người ta yên trí hai bộ xương tàn là của một trai một gái. Nhưng xét nghiệm DNA mới thấy giả thuyết trên là lầm. Hai bộ xương chỉ là phần còn lại của hai anh em cùng mẹ khác cha. Giờ đây kẻ sát hại hại nhi đồng ở Stanley Park chắc hẳn đã chết và họ mang theo bí mật này xuống tuyền đài dù người sống vẫn tò mò muốn biết nạn nhân là ai, chẳng lẽ cứ gọi họ là hai đứa trẻ bạc mệnh tại Stanley Park!

 

Chu Nguyễn

 

Be the first to comment

Leave a Reply