Hạnh phúc đơn sơ – Như Hảo

Như Hảo yêu thích văn chương và âm nhạc từ nhỏ, không phải với ước vọng lúc lớn lên sẽ kiếm sống với lời văn và tiếng hát.  Nhiều người thường nhìn qua khung kiếng thói đời, xem văn chương hạ giới rẻ như bèo, nên học Văn sao mà sống. Trong xã hội thực tế nghiêng về vật chất, ít có nhà văn hay nghệ sĩ nào sống được sung túc chỉ nhờ vào nghề . Vì vậy, hạnh phúc còn lang thang khi mình háo hức đi kiếm.…

Read More

Dĩ vãng – Đặng Duy Hưng

“Sao em nỡ quên ngày tháng cũ Hẹn ước xưa như lá vàng thu.” Sáu năm qua Hùng chạy xe tải qua khắp vùng trên đất nước này. Anh nhớ rõ từ trụ báo km, ổ gà ,khúc quẹo nguy hiểm hay cánh rừng trước mặt dài bao nhiêu phút xe?! Ít ai trong công ty hiểu anh chạy ngày chạy đêm để quên đi cái dĩ vãng tình yêu đỗ vỡ âu sầu. Cọng vào đó số tiền gom góp mấy năm qua trong ngân hàng giúp anh ngẩng…

Read More

Mưa nước mắt ở tuổi 15 – Tamar Lê

Tuổi 15 là thời gian nhẹ nhàng mà tế nhị, dịu dàng mà phức tạp, với những bước ̣đi chững chạc nhưng nước mắt cũng dễ tuôn tràn, nhất là với mấy cô bạn cùng trong lớp đệ tam với tôi. Tuổi 15 em yêu màu hoa Phượng Yêu buổi tan trường ai lẻo đẻo theo sau Yêu những cánh thư xanh tím nhiều màu Và yêu lắm tuổi 15 thân ái..! (Kitmy Hon) Con trai chúng tôi trái lại, ở cái tuổi này thì còn một chút con nít,…

Read More

Ca Sĩ Đông Châu: Còn tuổi nào cho em – Tamar Lê and Quynh Lê

Hồi xưa, khi nghe ai hát bài ‘Hai vì sao lạc’, tôi cứ nheo mày không hiểu tại sao lại ‘lòng buồn như thời gian’; tôi đơn giản nghĩ rằng nếu không có thời gian thì thế giới và cuộc đời sẽ không còn huyền nhiệm. Thật vậy, nên tôi yêu thời gian như thi sĩ say sưa với thu vàng, như nhạc sĩ ngồi đếm ngày tháng rồi tự hỏi ‘Bây giờ tháng mấy?’ vì đang lang thang tìm mùa xuân trên đời. Tuần này, trong sự cô đơn…

Read More

Thu Minh: Biết Bao Giờ Trở Lại – Tamar Lê

Cũng đã mấy năm rồi, lúc về thăm Saigon, QH và tôi muốn thăm trở lại thành phố Dalat, thành phố lãng mạn với những con đường quanh co, núi đồi thoai thoải với triền dốc đưa đến bờ hồ. Lần đầu tiên tôi đến thành phố này khi còn là sinh viên, và QH cũng vậy vài năm sau đó. Lần này đi chung với nhau trở về thăm Đà Lạt, cùng chung với niềm thương nỗi nhớ. Khi lên Đà Lạt khách thường bận rộn đi thăm các…

Read More

Nét đậm đà trong tiếng Việt mình – Tamar L

“Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, mẹ hiền ru những câu xa vời.” – Tôi thuộc lòng câu hát này từ khi còn rất bé, nhất là những lúc ngồi vào lòng mẹ trong túp lều bên cạnh dòng sông nhỏ ở làng. Vào những ngày đổi mùa với cơn nóng hạ, chỉ có giọng hát văng vẳng của mẹ là làm dịu mát mùa hè và rặng liễu cũng ngừng tiếng hát để lắng nghe. Khi lên trung học, có lần tôi nghe một ông…

Read More

Tình yêu là cái chi chi!! – Đặng Duy Hưng

Tháng này hắn ghi danh chạy tuyến đường mới, cái nghề lái xe buýt sau hơn 20 năm tuyến nào cũng từa tựa như nhau!? Tuần đôi lần gặp vài đứa khùng ,con điên không muốn mang khẩu trang, tìm cách phiền nhiễu tài xế. Mùa dịch bệnh này nhiều người bị  locked out không việc làm tức không tiền trả bills , vợ chồng trách móc nhau hàng ngày. Giận ở nhà đi ra đường tìm chỗ trút lên người khác hay ai đó thấy “ngứa tai gai mắt…

Read More

Trâm Anh với thơ nhạc ‘Trên ngọn tình sầu’ – Tamar Le

Bây giờ lại Thứ Hai rồi, thời gian lặng lẽ trôi trong sự hoang vắng  lockdown của Melbourne chợt mưa rồi chợt nắng. Mùa xuân đang bước bên thềm vậy mà chim én đang ngỡ ngàng bên sông không biết mình có lạc bến không. Sáng nay, định lang thang theo bờ sông Maribyrnong để cùng với dòng sông và mặt trời thức dậy vào đầu xuân, nhưng QH đang nghe tiếng ai nói quen quen, Huế Huế trên đài SBS, nhất nói về đề tài phổ thơ trong âm…

Read More

Bước chân thời gian – Như Hảo (Edmond, USA)

‘Sinh lão bệnh tử’ là dòng sông mà ai cũng phải đi qua. Trong hoàn cảnh đại dịch, hình ảnh hai cuộc đời cũng thay đổi, rất nhiều trường hợp  người trẻ ra đi khi chưa già và người già cô đơn khóc một mình như đứa trẻ. Gần mười năm nay, từ khi nhạc sĩ Vũ Thành An viết tuyệt phẩm ” Ngày mai rồi mình cũng già ” , Như Hảo  thường được bạn bè  khuyến khích thu âm thu hình bài hát này, nhưng  ngần ngừ mãi…

Read More

Hành trình từ tâm và từ thiện – Huỳnh Mẫn Chi

Một quốc gia giàu có, văn minh đến mấy vẫn có tầng lớp người nghèo. Huống chi, đất nước ta luôn bị thiên tai lũ lụt và gần đây là đại dịch… Người dân rơi vào khốn đốn, khổ sở, nhất là khi đại dịch đang hoành hành tàn phá; và họ được nhiều nghĩa cử cao đẹp đứng ra cứu giúp. Trước đây, dân tình hay đồn thổi gửi tiền vào một số tổ chức từ thiện thì không khác nào như ” trong Ngư ông và biển cả”…

Read More