Bài Viết Cho Thuần Ngày Trở lại Wollongong…Thơ Hoàng Nga

Người không níu áo em saoBao nhiêu năm đã qua cầu gió bay. Em về người chắc không hayDẫu con phố ấy chẳng thay đổi nhiềuDốc mù sương. Biển liêu xiêuVài con sóng trắng cuối chiều đuổi nhauNgọn đèn đôi vẫn bên nhauChiều nghiêng đôi cánh hải âu bay về. Em về. Người ạ. Em về.Mười lăm năm. Lạ. Bốn bề thinh khôngEm qua ngả phố mấy vòngBàn tay dấu mặt vào trong nỗi buồnBàn chân nhiều lúc ngập ngừngNgờ như có tiếng gọi thầm trên vai. Em về… Chắc…

Read More

Khúc Mưa Tháng 9. Thơ Hư Vô

(Thiếu Nữ. Tranh Đinh Cường) Đêm rắc mưa cho hương đầy tócTháng 9 về quanh những gót chânPhố xá chờ nhau đèn thao thứcSoi buồn chưa rõ mặt tình nhân. Con đường có lần em qua đóLời hẹn hò còn đỏ son môiTôi về không kịp như đã hứaGiọt mưa xoá mất bóng em rồi! Bàn tay lạnh cóng như sỏi đáDụi mắt rưng rưng nỗi nhớ ngườiHàng cây bàng mấy lần thay láMà nghe hối hả bước chân tôi. Chỗ có mũi tên đường rẽ tráiMưa bay đâu còn…

Read More

Chiếc Vòng Đeo Cổ – The Necklace

Bùi Phạm Thành Cô gái ấy là một thiếu nữ trẻ xinh đẹp và quyến rũ, được sinh ra, như thể là một run rủi của số phận, vào một gia đình nghèo, với người cha là thư ký. Cô không có của hồi môn, không có hy vọng, không có cách nào được những người đàn ông giàu có và danh giá biết đến, tìm hiểu, yêu, và kết hôn; vì vậy cô ấy đã kết hôn với một nhân viên thư ký cấp thấp của Bộ Giáo Dục.…

Read More

Chuyện 3 người lính – Đặng Duy Hưng

Tuấn đập mạnh “ Hùng ơi dậy đi, gần trưa mất rồi!!” Hùng nhíu mắt nhìn qua cửa sổ mặt trời đã đứng bóng” Trễ một tý có sao đâu mà mày nhảy cò cò như bị trộm”. Tuấn nhắc nhở “ Mày không nhớ hôm qua anh chủ quán nói làng của thằng Dũng nhiều ma quỷ. Nếu có muốn vào phải đi từ sáng sớm, trưa tới mặt trời còn sáng bớt sợ hơn”. Dũng cười “ Mày cũng đi lính như tao đánh cả trăm trận, không…

Read More

Chuyện một người cha – Đặng Duy Hưng

Ngồi lái xe nhìn con gái cười giỡn vui với hai đứa bạn làm anh cảm thấy an ủi ít nhất một phần nào đó đang làm trọn bổn phận của người cha. Ly dị với vợ hơn 12 năm rồi từ ngày con bé mới gần 3 tuổi, hai vợ chồng đồng ý chia sẻ thời gian chăm sóc. Mỗi 2 tuần anh được dành trọn cuối tuần với con, hay đôi khi anh rảnh nhận đón chở con và bạn bè sau giờ học thứ 6 đi ăn…

Read More

Ốc mượn hồn

 Ngộ Không Phí Ngọc Hùng         Không có mây sao có mưa, một ngày vì thiếu chân mạt chược, ai đấy vác gã đến. Chủ nhật, gã bắt xe buýt tới đầu đường rồi ghé nhà thờ (Notre Dame Catholic Church) gần nhà tôi. Đi lễ xong, lững thững thả bộ tới phó hội quần hùng. Gã ăn chay trường, tay lúc nào cũng lủng lẳng túi ny lông thủ dăm trái chuối.        Sau mấy lần lui tới, trộm thấy gã chơi mạt chược rất mả, nói chuyện mồm mép như…

Read More

Đứa Con Lai … Hải Tặc

Nguyễn Cát Thịnh Khi ra trường phải động viên vào quân đội , Tôi nhường Anh chân Gia Sư dạy kèm 2 học sinh Trung Học , một trai một gái . Họ là con của một ông Trung Tá bộ Tổng Tham Mưu và Bà Chủ một công ty nhập cảng vải lụa .Cuộc biển dâu xảy ra . Tôi và ông Trung Tá đều bị nhập trại tập trung học tập cải tạo . Tôi học tập một thời gian không dài lắm , có lẽ vì cấp…

Read More

Chinh Phụ Ngâm

Lê Chiều Giang “Chồng em rách nát chiến bàoVi vu gió thổi bay vào Kinh Đô.” Kiều Loan-  kịch thơ Hoàng Cầm Cô bạn lườm nguýt, nhìn tôi như một kẻ ”phản quốc”, khi tôi nói với cô rằng, suốt hết thời thiếu nữ tôi đã chẳng có quen ai, không biết người lính chiến nào trong Quân Đội VNCH. Tôi mê Chinh Phụ Ngâm. Mê những anh hùng Trác Bạc, vung kiếm đao quét sạch quân thù nơi chiến trường xa xăm, mù mịt. Những tráng sĩ kiêu hùng,…

Read More

ĐI TÌM CHÚT PHÙ DU

Lê Anh Tuyết Lang thang trong nắng Melbourne vào ngày Chủ nhật sau một thời gian dài nhốt mình trong khung cửa hẹp, nụ cười của thiên nhiên như rạng rỡ hơn. Những hoa nắng chuyển mình theo gió làm sinh động không gian thoảng hương của cỏ cây và các loài hoa nở muộn. Đặc biệt, những cánh hoa tàn gục trên thân úa màu giữa những nụ hoa vừa chớm và những bông hoa lộng lẫy sắc đã dẫn tôi vào vùng suy tưởng của cõi nhân gian…

Read More