Tên cướp một tay!

Hồi xưa, cái máy đánh bạc này bên Mỹ gọi là “slot machine”, là cái máy có cái khe để đút đồng một đô bằng kim loại vào. Cầm cái cần kéo xuống, nó quay ro ro rồi dừng lại. Kết quả hỏng có gì thì đút thêm một đô nữa! Cứ thế mà chơi cho tới tán gia bại sản.

Nên tiếng Úc gọi cái “slot machine” này là: “one armed bandit”; nghĩa là tên cướp chỉ có một cánh tay.

Bây giờ thì kỹ thuật “video game” tân tiến hơn; khỏi gạt cái cần gì ráo trọi. Đút tiền giấy vô, tối đa là tờ 50 đô, bấm cái nút là xong. Cạn tiền của mình mà cũng cạn luôn tình nghĩa đôi ta!

Nghe Johnny, thằng bạn Úc đòi bỏ vợ; tui hỏi lý do thì nó nói: “Tháng rồi, một tối, vợ nó đi đâu đó tới khuya lơ khuya lắc mới về. Nó nằm ngáy “o o” như chết. Sáng ra thấy con vợ nằm ngáy kế bên và khe rún của nó đầy những đồng một đô la!”

Tình đã mười năm, một ngày cũng nghĩa; tay cắt tay bao nỡ mà ruột cắt ruột bao đành; nên tao cho em cơ hội thứ hai: “Giữa máy kéo và anh… em chọn ai?”
Thì em thỏ thẻ rằng: “Dĩ nhiên là anh rồi! Vì cái máy kéo nó đâu biết hun hít gì đâu hè? “

Vậy mà tuần rồi, tối em lại đi đâu hỏng biết! Khuya tao đang ngủ thì em “sexy trăm phần trăm” bước vào buồng ngủ.

Tao giựt mình tỉnh giấc, thấy em không còn quần áo gì ráo, nên tao la lên: “Bộ bữa nay em lại thua hết ráo rồi hả?”

***

Mới đọc báo nè thấy một ông Mít bên Canada đi sòng bài chơi kéo máy 20 xu trúng được 1.8 triệu đô. Tay cầm cái “check” bự tổ bố cười hô hố, cười rạng rỡ, hở hết cả hai hàm răng.

Ối cái trò quảng cáo “mại dô, mại dô” của mấy sòng bài dụ khi dân chơi nhào vô để chết đây mà.

Tuy nhiên cái trò đánh bạc bằng kéo máy này coi vậy cũng phiền phức lôi thôi cò bót; làm ông Tòa phải bù đầu suy nghĩ coi phải xử làm sao cho nó công bằng!

Chuyện rằng Ly Sam là người Mỹ gốc Việt, sinh năm 1953 tại Cà Mau, chủ một nhà hàng lớn ở tại Sài Gòn.

Ngày 25, tháng Mười, năm 2009, chú Sam đến khách sạn Sheraton Sài Gòn cúng nạp 300USD cho máy và thua hết 299,5USD. Nghĩa là chỉ còn có 50 xu Mỹ. Chú Sam tức quá, dọng máy nghe cái rầm. Ai dè máy “tò le tí le” báo Chú Sam thắng 55,5 triệu USD.

Chú Sam bấm cái cóc chơi thêm một ván 5 đô nữa và bị thua nên dừng chơi.

Chú Sam đã chụp lại hình máy báo trúng thưởng và lập biên bản với sự chứng kiến, ký tên của nhiều khách hàng làm chứng.

Nhưng khách sạn Sheraton không chịu trả thưởng; chỉ trả lại 300 đô Mỹ trong lần chơi đó với lý do là máy “trục trặc, gục gặc” gì đó.

Chú Sam cự nự: “Ê! Người chơi thua thì là máy bình thường; còn khi người chơi thắng thì là “sự cố” hả?”  Nên Chú Sam đi thưa chủ sòng ra Tòa sơ thẩm.

Bốn năm sau, Tòa xử chủ sòng phải trả cho Chú Sam 55 triệu đô Mỹ.

Nhưng chủ sòng lại kháng cáo. Coi bộ chú Sam chờ được chung 55 triệu đô này chắc râu dài tới rún cũng hổng chừng!

Mà hỏng phải tại Sài Gòn đâu, bên Mỹ cũng rứa! Em Veronica Castillo, 42 tuổi, người Portland, tiểu bang Oregon, trúng cái lô độc đắc tới 8 triệu đô mà sòng bài đâu có chung.

Chủ sòng cũng nói máy trục trặc, chớ trúng jackpot, giải cao nhứt chỉ có 20 ngàn đô hè. Nên em nạp vào 100 đô, lúc máy trục trặc em còn 80 đô, chủ sòng trả lại cho em 80 đô thôi!

Tức quá, em đang kiếm luật sư để đưa nó ra Tòa. Hỏng biết chừng nào mới xử đây?

***

Trong lúc hai tay chơi này chờ coi Tòa xử để mình có đổi đời thành đa triệu phú đô Mỹ hay không thì người Úc dễ thương của tui đã thua, đang thua và tiếp tục thua máy kéo. Thua xái bái xài bai! Thua tối tăm mặt mũi!

Úc gọi máy kéo đánh bạc là “pokies”. Chỉ trừ Tây Úc là chỉ cho chơi máy kéo trong sòng bài mà thôi. Còn những tiểu bang khác đi đâu cũng thấy, ngã đường nào cũng có những tên cướp một tay chờ bà con mình, như con thiêu thân mê ánh đèn chớp nháng và tiếng nhạc giục lòng, người nhét tiền vô, nhét tiền vô để cướp.

Dân số nước Úc chưa tới 24 triệu người mà có tới 196 ngàn máy kéo. Bạn đến quán rượu, câu lạc bộ thể thao, hội quán cựu quân nhân đều gặp những tên cướp cụt tay này hết ráo.

Trong khi Hoa Kỳ, dân số gấp 15 lần mà số máy kéo chỉ bằng 1/5 của Úc.

***

Giống như đang xài “heroin” hoặc “cocain” hay bị thôi miên vậy. Pokies được các chuyên gia hàng thượng thặng lập trình hình ảnh, âm thanh, ánh sáng để mỗi lần bấm nút, não của dân chơi tiết ra một chất làm sảng khoái như người nghiện xì ke vậy. Rồi sau đó là lột sạch tiền của những con thiêu thân bay vào ánh sáng.

Một bà cụ người Úc, 69 tuổi, tàn một cơn ác mộng kể lại rằng: “Khi tôi đến một quán rượu ở Melbourne, Australia, nơi có hàng trăm máy kéo, tôi bị mắc vào lưỡi câu ngay lập tức.

Mới đầu thì thấy rất là vui. Rồi tôi chơi máy kéo suốt cả đêm thứ Hai, thứ Ba, và thứ Tư khoảng 6 tiếng; từ 10 giờ rưỡi đêm tới 4 giờ sáng.

Tôi bị mê hoặc bởi những ánh đèn lấp lánh rực rỡ, nhạc, tiếng của những vòng quay. Tât cả mọi thứ trên máy kéo được thiết kế để dụ khị mình. Thua mà cứ tưởng mình thắng.

Thế rồi tôi thua hết cả tiền hưu trí, phải bán cả xe, ra ngân hàng cầm cố nhà để vay tiền, đôi khi mượn tiền qua thẻ tín dụng nhưng không thể trả đúng hạn tiền lời lên đến 40% năm. ”

Rồi một em Úc khác tên là Kate ghiền chơi kéo máy suốt 13 năm. Thua hơn 500 ngàn đô. Thấy là quá đủ, tính lao xe vào gốc cây tự sát; nhưng vì có tới 6 đứa con nên em kịp suy nghĩ lại.

Chuyện ghiền này có thể xảy ra cho bất cứ một ai. Đàn ông cũng như đàn bà; già cũng như trẻ. Có học hàm, học vị, tưởng là khôn giàn trời mây cũng dính chấu luôn.

Một nữ giáo sư trường đại học chơi máy kéo chỉ trong vòng 18 tháng, em thua tới 230 ngàn đô.

“Bây giờ thì nhận ra là đã muộn! Mình không phải chỉ mất tiền mà mất luôn tư cách, mất cả sự bình an trong tâm hồn. Vì mình đang dối gạt, chồng, con, bè bạn và những người thân yêu khác.

Tôi thường xuyên mất ngủ! Cuối tuần là cảm thấy hoàn toàn kiệt sức.

Tôi thấy mình bị chấn thương tâm lý nhưng không dừng lại được cho đến khi gia đình tan vỡ!”

***

Thực vậy: Mỗi ngày có một người Úc lỡ vướng vào vòng đổ bác tự tử.

Không tự tử thì bị hao mòn về thể chất lẫn tâm thần.

Về thể chất thì bị cao máu, cao đường, cao mỡ, rối loạn tiêu hóa! Về tâm thần thì bị trầm cảm, lạc lối, tuyệt vọng, muốn tự sát.

Rồi bạo hành gia đình, chồng quánh vợ; vợ quánh chồng. Đôi khi giết nhau vì tiền bảo hiểm nhân thọ hoặc cướp bóc của thiên hạ đến nỗi phải sa vào vòng lao lý.

Ông bà mình nói: “Cờ bạc là bác thằng bần; cửa nhà bán hết tra chân vào cùm!” Hỏng có sai đâu!

Nên có chuyện vầy nè: Một người chồng nói đi nhậu với bạn bè nhưng về trễ tới 4 tiếng đồng như đã hứa với em yêu.

“Anh đi đâu tới giờ này mới về hả?” “Tui đi chơi máy kéo!”

 “Chơi máy kéo hả? Gom quần áo rồi cút ra khỏi cái nhà này cho khuất mắt tui!”

“Em cũng gom quần áo đi! Vì nhà này giờ đây không còn thuộc về đôi ta như trước nữa!”

Có người hỏi: “Bí quyết chơi kéo máy để một giờ kiếm được 100 đô?”

“Dễ ợt hè! Cứ nạp 20 tờ 50 đô, tổng cộng là 1000 đô vô máy!”

Thua một ngàn đô một giờ là cũng bằng 40 giờ cày ná thở, một tuần lương cu li sau thuế; nhưng có người một giờ dám thua tới 1498 đô.

(Nên cầm tiền mà đốt cho sôi nồi chè đậu xanh như Hắc công tử Bạc Liêu hồi xưa để khoe giàu với người đẹp, nếu so lại chẳng ra cái đinh gì?)

Vì một lần bấm nút là mất hết 5 đô, nếu ở tiểu bang Victoria; mất tới 10 đô ở NSW. Một lần chơi có thể thua tới 7500 đô Úc, hơn ba cây vàng 3 số 999; nghĩa là hơn cả hai tháng lương.

Một người Úc một năm bổ đồng thua tới 990 đô Mỹ chiếm chức vô địch. Tân Gia Ba thua 650 đô Mỹ chiếm á quân và Ireland 500 đô về hạng 3. Nước Mỹ với thiên đường cờ bạc Las Vegas chỉ về hạng 7.

Năm 2015, Úc thua tới 22 tỉ 735 triệu đô; Chia đều đầu dân Úc, dù có chơi hay không, mỗi người thua là $1,241đô 86 xu

Do vấn nạn cờ bạc, xã hội Úc một năm thiệt hại tới 4.7 tỉ đô thì rõ ràng kỹ nghệ cờ bạc là một cách kiếm tiền rất sai lầm mà sao chánh phủ Úc từ tiểu bang cho cho tới Liên bang nín khe vậy cà?

Chẳng qua chánh phủ Úc cũng “ghiền” kéo máy! Toàn nước Úc thu thuế cờ bạc một năm 5 tỉ 8. Tiểu bang Victoria và NSW, mỗi đứa kiếm được 2 tỉ từ tiền thu thuế mà hỏng ai càm ràm gi ráo. Dân chơi càng chơi, càng thua nhiều thì thuế thu càng nhiều! Hỏi chánh phủ không “ghiền” máy kéo sao được nè?!

Mặc cho những người Úc tranh đấu chống nạn cờ bạc kêu gào thảm thiết: “Làm cái gì đi chớ!”

Nhưng chánh phủ các tiểu bang chịu trách nhiệm về chuyện cờ bạc giả bộ đui, giả bộ điếc!

***

Thế nên bà con mình ơi! Không ai cứu mình thì mình phải tự cứu mình thôi. Ai lỡ chơi rồi đừng chơi nữa. Còn ai chưa chơi thì đừng có học cách kéo máy mà chi!

“Đây là lần đầu tiên tôi đến sòng bài. Tôi tìm vận may bằng cách chơi máy kéo. Nhưng tôi không biết nó vận hành ra làm sao?

Tôi hỏi một em nữ nhân viên sòng bài nhờ chỉ dẫn. Em chỉ cho tôi cách nạp tiền vào rồi nhấn một cái nút. Những vật trên màn hình nó quay vòng vòng chưa tới ba giây rồi ngừng lại! Thiệt là dễ ợt hè. “Nhưng lúc nào tiền sẽ phát trở ra?”

Nàng cười tươi như hoa nở, mắt hướng về cái máy rút tiền phía tường đối diện, thỏ thẻ rằng: “Ở cái ATM!”

Thấy hôn! Đút đầu vô là chết chắc.

Happy New Year! “Năm mới chúc mừng nhớ đừng chơi kéo máy nhe bà con!”

đoàn xuân thu.

melbourne

Be the first to comment

Leave a Reply