Đoàn xe chở quan tài qua phố Chở theo cả tiếng khóc Sài Gòn Của bà mẹ xoè tay đứng ngóng Còn không kịp vuốt mắt đứa con. Người nằm chết lạnh tanh nhang khói Cõi tử sinh quá đỗi oan khiên Chưa thốt xong một lời trăng trối Rào kẽm gai đã vội giới nghiêm! Những cánh cửa im…
Đọc thêmCategory: VĂN HỌC NGHỆ THUẬT
Thu Minh: Biết Bao Giờ Trở Lại – Tamar Lê
Cũng đã mấy năm rồi, lúc về thăm Saigon, QH và tôi muốn thăm trở lại thành phố Dalat, thành phố lãng mạn với những con đường quanh co, núi đồi thoai thoải với triền dốc đưa đến bờ hồ. Lần đầu tiên tôi đến thành phố này khi còn là sinh viên, và QH cũng vậy vài năm sau…
Đọc thêmNét đậm đà trong tiếng Việt mình – Tamar L
“Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, mẹ hiền ru những câu xa vời.” – Tôi thuộc lòng câu hát này từ khi còn rất bé, nhất là những lúc ngồi vào lòng mẹ trong túp lều bên cạnh dòng sông nhỏ ở làng. Vào những ngày đổi mùa với cơn nóng hạ, chỉ có giọng hát…
Đọc thêmTình yêu là cái chi chi!! – Đặng Duy Hưng
Tháng này hắn ghi danh chạy tuyến đường mới, cái nghề lái xe buýt sau hơn 20 năm tuyến nào cũng từa tựa như nhau!? Tuần đôi lần gặp vài đứa khùng ,con điên không muốn mang khẩu trang, tìm cách phiền nhiễu tài xế. Mùa dịch bệnh này nhiều người bị locked out không việc làm tức không tiền…
Đọc thêmTrâm Anh với thơ nhạc ‘Trên ngọn tình sầu’ – Tamar Le
Bây giờ lại Thứ Hai rồi, thời gian lặng lẽ trôi trong sự hoang vắng lockdown của Melbourne chợt mưa rồi chợt nắng. Mùa xuân đang bước bên thềm vậy mà chim én đang ngỡ ngàng bên sông không biết mình có lạc bến không. Sáng nay, định lang thang theo bờ sông Maribyrnong để cùng với dòng sông và…
Đọc thêm