Lụa Tím. Thơ Hư Vô

Áo em tím lịm hiên chiềuHồn tôi vấp giữa thềm rêu bóng người Chạm vào nhan sắc chơi vơiChỗ em giũ tóc về phơi lụa là. Vạt nắng còn biết kiêu saBỏ tôi lơ lửng giữa tà áo bayThềm cao mấy bậc u hoàiBước theo dáng phố cho dài dấu chân. Mà em cũng có đôi lầnNgoảnh lại vụt thấy tần ngần bóng tôiNhư tượng đá dựng giữa trờiKhắc vào quá khứ những lời tình si. Để em còn biết kiêu kỳ Chọn màu áo tím chỉ vì yêu tôiPhấn…

Read More

Đôi Mắt Người Bị Xử Bắn. Hồi Ức của Đại Uý Nguyễn Bửu Thoại

Kỷ luật là sức mạnh của quân đội, lệnh trên đưa xuống: “Xử bắn”, nhưng người Đại Đội Trưởng đã cãi lệnh, và hậu quả … Xin kính mời quý vị và quý bạn đọc: Đôi Mắt Người Bị Xử Bắn Trong Rặng Bình Bát của Đại Úy Nguyễn Bửu Thoại. ==========[Hành quân từ 7 giờ sáng tới 2-3 giờ chiều tại khu vực Kinh Ranh Hạt, Quận Lỵ Thuận Nhơn, Cần Thơ, đại đội đã thấm mệt]… 1 — Bắt đầu nản, tôi vừa có ý xin Tiểu Đoàn…

Read More

Trăng Đêm Trên Darling Point. Thơ Hư Vô

Từ trăng tan vỡ vào thơChảy thành tơ lụa ngang bờ vai emLần mò trong cõi tóc đêmMùa thu có sợi vàng thêm chỗ ngồi. Tựa nhau da thịt quen hơiTrái tim em đã có tôi dự phầnBiển khuya tấu khúc tình nhânSóng xô con nước trăng trần áo em. Vân vê theo ngón tay mềmDarling Point đứng chờ đêm tượng hìnhTrăm năm mấy bận hồi sinhĐể em đếm hết tội tình trên tay. Còn nhau chỉ một đêm nàyThì em hãy khóc cho đầy mắt tôiThắp trăng bên ẩn…

Read More

HUẾ ƠI! Thơ Hoàng Nga

“Nì nhỏ ơi, theo anh về phố cũĐội nón bài thơ, guốc gỗ qua cầuMặc áo lụa ngất ngây màu sim tímĐể Huế anh đón nhận nhỏ làm… dâu” Từ ngã rẽ đi qua cầu Gia HộiNói với anh, lâu quá nhỏ không vềNên quên mất khúc mô xuôi Cồn HếnKhúc mô buồn Thành Nội, khóc Ngự Viên. Anh từng nói, nhỏ ơi đừng có sợCứ điềm nhiên về xứ Huế của anhĐể như thể những ngày còn thơ ấuLúc qua đường cần phải… nắm tay anh Anh cũng hứa…

Read More

Cảm Ơn Em, Người Tình Cuối – Thank You, Dear, Last Lover. Thơ Hư Vô

Cảm ơn em,là chiếc bóngĐể tôi che giấu cuộc đờiCảm ơn đêm,còn tăm tốiLàm sao tôi biết quên người! Trái tim thì thầm nhức nhốiMột đời hối hả tìm nhauCảm ơn em,người tình cuốiCho tôi biết yêu lần đầu. Em là đêm,tôi nương náuVết đau như đã ngọt ngàoEm là dao,tôi rướm máuCòn nguyên nhát chém đời sau! Cho em một phần di tíchChia đều nửa góc hình tôiNhững người tình,còn đang khócChia nhau giọt lệ,lẻ loi… Hư Vô Thank You, Dear,Last Lover Thank you, dear,for being the shadowin which…

Read More

Lời Chúc Tụng Mùa Thu. Thơ Hư Vô

(Thời Gian – Tranh sơn dầu trên bố của Đinh Cường) Tôi ngồi chúc tụng ly tôiĐâu còn ai để giao bôi tạc thùNhắp môi uống cạn mùa thuNgó quanh quẩn đã mịt mù tối tăm. Vịn vào thành quách tháng 5Cụng cùng đáy tách tôi cầm cự tôiHớp lưng một ngụm đất trờiNghe máu em chảy rụng rời tới chân. Rượu pha lai láng đường trầnTôi ngã ngửa chỗ tần ngần bóng emGiọt nồng còn đắm môi quenNhỏ hồn tôi xuống bãi đêm biệt ngàn Lăn vào một cõi…

Read More

“Văn Hóa Không Tên” tạo nên linh hồn của Sài Gòn xưa. Hồi ức Văn Quang

Buổi sáng thứ sáu tuần vừa qua, tôi được một ông bạn điện thoại đến rủ ra Givral uống cà phê. Tôi rất ngạc nhiên vì từ hơn 2 năm nay Givral nằm trong thương xá Eden đã bị đập phá tan tành để… làm một cái gì đó ở Sài Gòn này, chắc cũng “vĩ đại” như tòa nhà Vincom chiếm trọn khu vườn hoa trước mặt. Mỗi lần đi ngang qua đường Đồng Khởi, tôi không thể nào quên đó là đường Tự Do xưa kia của chúng…

Read More

Chờ Con Về Để Khóc, Mẹ Ơi! Thơ Hư Vô

Hồi còn nhỏ mẹ dắt con chạy giặcChạy ngược xuôi đã giáp nước, cùng đườngXa cách mấy cũng không ngoài tầm đạnBởi chiến tranh đâu có chỗ an toàn. Nhưng lòng con thản nhiên đâu biết sợBên đời còn bóng mát mẹ che thânDù lửa bom có hung tàn, man rợCũng đâu chia được bóng mẹ hình con. Lớn một chút, mẹ dắt con ra chợĐưa vào trường để học nghĩa học nhânTập viết mãi vẫn không tròn chữ: MẹĐến bao giờ con mới được nên thân! Đời dạy con…

Read More

Hành Tình Tháng 5. Thơ Hư Vô

Lên núi hái đoá dã quỳThả hồn tôi xuống chỗ di tích buồnHoa vàng nhầu nát đáy gươngEm đâu kịp thấy giọt sương mãn phần. Chắc gì gặp lại tình nhânMột lần cũng đã nợ nần quằn vaiChạy đâu ra khỏi đời nàyĐường xa người lạ có ai đợi chờ. Bước ngang ghềnh đá chơ vơHụt chân tuột xuống cuối bờ nhân gianRắc hương mù phấn hoa vàngNgày sau nở vội chút tàn tích em. Để nghe chân ướt đá mềmMùa thu lạ lẫm còn trên gót giàyCó lần tôi…

Read More

30/04/1975 Nhìn Lại. Hồi Ký Michael Bùi

Michael Bùi Thế là đã 45 năm trôi qua. Còn nhớ trưa ngày 30/4/1975 dưới bầu trời u ám như muốn đổ lệ, tôi đứng ngay cổng xe lửa số 6 trên đường Trương Minh Giảng – Phú Nhuận. Lúc đó lính Cộng Hòa đã trút bỏ quần áo đi bộ từng đoàn thất thểu, Súng Ống – Ba Lô – Quân Phục họ vất đầy lề đường.Xe Tank và các binh đoàn Motolova của CS đã tràn vào Thủ Đô Sài Gòn, chạy rầm rầm hướng về Bộ Tổng…

Read More