Vương Trùng Dương Từ nghìn xưa cho đến nay – trên quê hương chúng ta – hình ảnh người mẹ là hình bóng thiêng liêng, cao quý nhất… không hết lời ngưỡng mộ trong dòng văn học nghệ thuật. Mẹ từ khi “mang nặng đẻ đau”, cưu mang, nuôi nấng, dạy dỗ khi con chào đời cho đến khi trưởng…
Đọc thêmCategory: VĂN HỌC NGHỆ THUẬT
Ngày của Mẹ – Đặng Duy Hưng
Nàng cũng như đa số thanh thiếu niên sanh ra trên nước Mỹ hùng cường ăn uống dư thừa, học hỏi nền giáo dục được ngưỡng mộ toàn thế giới. Chỉ một điểm chung giới trẻ đồng lứa nói chung ít quan tâm về địa lý hay muốn tìm hiểu sự khác biệt mỗi chủng tộc trên mỗi châu lục.…
Đọc thêmTháng Tư, đọc lại “Các con tôi đã về” của Trùng Dương
Lê Hữu Hai mươi năm đàn con đi línhđi rồi không vềĐứa con da vàng của Mẹ…Ôi, tấm thân này ngày xưa bé bỏngMẹ mang đầy bụng, mẹ bồng trên tay (*) Cứ mỗi lần nghe những câu hát này là tôi lại nhớ đến vở kịch ấy, có lẽ vì trong kịch bản cũng có nhân vật “đứa con…
Đọc thêmNghiệp Hành. Thơ Hư Vô
Hồn tôi như biển độngXua thuyền em ra khơiCó bơi vào vô tậnChưa chắc khỏi luân hồi. Kiếp này còn lận đậnLà còn nợ nần nhauĐời sau có gặp lạiCũng chỉ mới bắt đầu. Hoá thân thành đá cuộiHay làm cây trên rừngThì tôi vẫn đứng đợiĐược em làm tình nhân. Để nghe lời đá gọiRừng xưa cũng xôn xaoEm…
Đọc thêmSài Gòn. Thơ KB
Mai tôi xa rồi, Saigòn ơiPhút chia ly có luống chút ngậm ngùiTim nhỏ nhưng chứa đầy phiền muộnTay gầy sao với được yêu thương… Ngày xưa ấy em môi hồng, mắt sángBước rộn ràng qua lối nhỏ tìm nhauQuán nước xưa nơi ta hò hẹnGóc phố này chân từng đã dạo quaVòng tay ấm, đâu rồi cơn mê loạn?Nắng…
Đọc thêm