Bạn ta, Băng Đình viết trong truyện “Phượng”: Chúng ta đánh mất quá nhiều, làm sao tôi có thể giữ mãi cái đã là dĩ vãng chung! Có một đêm, đọc thơ Nguyễn Du, đến hai câu làm tôi xúc động bàng hoàng. Cảnh thì là thư phòng rộng rãi ấm cúng, đèn điện sáng tiện nghi; nhìn qua…
Đọc thêmCategory: VĂN HỌC NGHỆ THUẬT
Thơ Tết Ðầu Xuân
Bắt đầu vào một đầu năm dương lịch và chừng chỉ hơn 2 tuần là tới tết. Với người bản xứ, tháng của lễ lạc đã qua và bắt đầu bằng những tháng ngày của cuộc khởi hành mới của một năm. Còn với người Việt Nam, thì vẫn tràn đầy không khí lễ hội. Dù ngày đầu năm Âm…
Đọc thêmĐánh Bạc
Thành phố tôi ở có một sòng bài khá lớn, tọa lạc bên Île Saint- Hélène, người ta gọi chung chung là “Casino de Montreal”, cách nhà không bao xa, độ nửa giờ lái xe. Gần xịt vậy mà mấy chục năm nay chỉ nghe nói chứ tôi chưa bao giờ đặt chân vào. Ông chồng tôi cảm thấy bà…
Đọc thêmTôi đi theo Cải Lương
Buổi trình diễn ở đảo Bidong vào tháng 11 năm 1986. Ngồi ở giữa là soạn giả Trúc Quân, bên cạnh là nhân viên Cao Ủy tay cầm hồ sơ phỏng vấn! Mến tặng các anh Nguyễn Lê Tuyên, Nguyễn Đức Hiệp, Nguyễn văn Tuấn, Quang Hà và Phúc Tiến, những người đã cho tôi nguồn cảm hứng để viết…
Đọc thêmTruyền Thoại Về Một Khúc Tình Ca
Tôi nhìn anh lòng nghe quạnh hiu Tiếc một kiếp tài hoa bạc mệnh Thôi hãy bình yên! Cũng đành số phận Trần gian này ai dễ trăm năm! (Trần Hoan Trinh) Người nhạc sĩ đứng yên lặng vô hồn, môi vu vơ nụ cười vắng xa không định. Ông ngơ ngác nhìn thân hữu bạn bè trong đêm nhạc…
Đọc thêm