Quỳnh Lê Chiều thu Melbourne hôm ấy trôi qua chậm rãi như một hơi thở dài. Gió từ sông Maribyrnong mang theo mùi nước lạnh và chút se sắt của lá vàng cuối mùa. Tôi đứng nhìn những chiếc lá xoay mình trong không trung, rơi xuống nhẹ đến mức tưởng như chỉ cần đưa tay ra là có thể…
Đọc thêmTag: Quỳnh Lê
Giấc mơ mùa thu
Quỳnh Lê Chiều nay, gió thu len nhẹ qua khung cửa mang theo mùi nắng cuối ngày và chút se lạnh đầu mùa. Tấm rèm mỏng lay nhẹ như một lời thì thầm, còn chiếc lá vàng ngoài hiên rơi xuống chậm rãi, mềm mại như thể mùa thu đang nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi. Trong khoảnh khắc…
Đọc thêmDuyên lành
Quỳnh Lê Khi một cánh cửa khép lại, gió lại mở ra một mùa duyên mới. Một đôi khi đứng trước hiên nhà nhìn gió lùa qua hàng cây, tôi chợt thấy lòng mình chùng xuống vì nhớ bóng dáng ông láng giềng cũ. Chiếc máy cắt cỏ từng đều đặn vang lên mỗi tuần, chú chó German Shepherd từng…
Đọc thêmÔng láng giềng
Quỳnh Lê (Cảm hứng khi đọc bài JENNY của tác giả Viễn Trình) Tôi rời Tasmania, mang theo những ngày dài gió lạnh và ký ức cũ, để tìm về một căn nhà nhỏ bên bờ sông Maribyrnong ở Melbourne. Quyết định ấy không chỉ là để sống quãng đời còn lại trong khung cảnh yên bình, mà còn để…
Đọc thêmCái đuôi tình yêu…
Quỳnh Lê Có những cuộc gặp gỡ đến nhẹ như gió, không lời, nhưng đủ lay động một góc đời. Leo đến trong cuộc đời tôi như bản nhạc không lời giữa khoảng trống mất mát. Em ấy không thay thế ai, chỉ mở ra một không gian mới: nơi tình yêu được cảm nhận bằng ánh mắt, cái vẫy…
Đọc thêm