Lê Anh Tuyết Đêm vẫn cứ buông. Trâm vẫn một mình lơ đãng ngắm trời khuya. Mặt nước sông vẫn vậy, lặng lẽ lấp lánh chút ánh sáng vàng của đèn đêm trên phố. Sự phản chiếu ấy có giống cuộc đời? Mọi thứ dường như quá ngắn ngủi kể cả một kiếp người. Trâm còn nhớ, một sáng chúa…
Đọc thêmCategory: THƠ – TRUYỆN NGẮN
PHỤ NỮ VÀ XUÂN
Thu Tuyết Một người bạn Facebook đã hỏi tôi: “Có bao nhiêu mùa xuân trong cuộc đời người phụ nữ?” Tuổi ấu thơ, Tết là thiên đường, là hân hoan với mọi thứ chumg quanh. Những bộ quần áo rực rỡ, hoà vào sắc hoa xuân cùng đàn bướm lượn lờ… và màu nắng, tạo nên một sắc thái riêng…
Đọc thêmBỨC THƯ TÌNH THỨ 16
Thu Tuyết Anh, Đêm thì thầm về câu chuyện của ngày mai khi bình minh ló dạng. Tiếng dương cầm vẫn nhẹ bay trong căn phòng thoảng mùi hương Lavender như mê hoặc tâm hồn lờ mờ cơn mộng phù du. Chiếc ghế còn lưu lại một dáng ngồi và cây đàn guitar như chờ người gảy phím. Em thả…
Đọc thêmMÙA XUÂN HỒI SINH
Thu Tuyết Một con quạ đen đậu trên cành cây trơ trọi trong ánh nắng tàn sót lại của chiều muộn làm tôi liên tưởng đến sự ra đi của những cụ ông, cụ bà trong các viện dưỡng lão vì Covid. Một nỗi buồn len vào không gian xám của buổi chiều. Màu đen và hoàng hôn như hình…
Đọc thêmTuyến đường ga Ấm Thượng
Nguyễn Tường Thiết Tôi kéo chiếc va ly ra khỏi phòng để trên hành lang của khách sạn Galaxy. Chúng tôi thuê hai phòng trên lầu ba. Khoá cửa tôi đi dọc theo hàng lang gõ cửa phòng số 319. Lát sau cửa mở. Steve, đứa rể Mỹ, thò đầu ra nói:– We are ready.Thảo, con gái tôi, mở rộng…
Đọc thêm