Quán Thơ Hư Vô 400

BÀI TỘI TÌNH CHÚA NHẬT Nếu em không hiện thân thánh nữThì tôi đâu khổ tới bây giờHay tại số giang hồ lãng tửTrời phạt tôi làm kẻ tội đồ. Chân bước xô bồ qua mê lộDấu đinh đóng kín lối nhân tìnhEm tựa hình bên cây thánh giáTôi còn lạ lẫm giữa câu kinh. Lời tôn vinh hay điềm bất trắcĐể em khóc con mắt bên nào?Giọt đớn đau chảy vào một phíaGiọt còn ở lại với đời sau. Tôi lau chưa ráo dòng nước mắtĐã nghe nhan sắc…

Read More

Áo Hạ Vàng – Thơ Hư Vô Mỏng Tênh Như Tơ Lụa. Tùy Bút Trần Sương Lam

Trần Sương Lam Áo Hạ Vàng Em qua bóng đổ hiên ngoàiĐàn chim sáo nhỏ vụt bay cuối ngànGiật mình hạ rớt thênh thangNở trên nhánh tóc em vàng cánh hoa. Nắng trong veo, thấu lụa làÁo em mỏng quá lòng ta gập ghềnhDù là một thoáng lênh đênhĐã nghe mùa hạ chảy trên phím đàn. Từ em xõa tóc sang ngangHàng cây nghiêng nón rộn ràng tiễn nhau.Em mang mùa hạ qua cầuTa như khách lạ tìm đâu bóng mình Bên đời nắng có lung linhĐể em giấu kín…

Read More

Bóng Mưa. Thơ Hư Vô

Mưa bay dài sợi tócCho vướng mắt em tôiGiọt chẻ đôi nhọn hoắcLăn lóc xuống hiên đời. Môi còn thơm mùi cốmMùa thu đã lạnh tanhEm tựa như chiếc láCho hồn tôi động cành. Để thấy em thấp thoángTan vào bóng hư vôBước chân chưa lún đấtĐã hoang phế mịt mờ. Tôi là cơn mưa lớnLàm ướt mắt tình nhânEm lau buồn chưa ráoChỗ cất giấu nợ nần… Hư Vô

Read More

Quán Thơ Hư Vô 399

MỘT THOÁNG HƯ VÔ Xin em đừng nói thậtĐể tôi được ngây khờCòn nhau trong hơi thởĐã ở ngoài cơn mơ. Tôi tập tành quên nhớEm quay mặt giấu tênCũng chỉ là gian dốiKhi lòng chưa bình yên. Trái tim em nhỏ béĐầy ắp nỗi chông chênhCó ngăn nào bỏ trốngChất chứa điều đã quên! Cho đầy thêm giọt lệTrong mắt lá đong đưaNhư bóng sầu riêng rụngLăn lóc xuống vườn xưa. Ôm lòng đêm lận đậnĐộng đậy lớp gai khôChỗ vết đau đã mụcCòn giọt máu hư vô… Hư…

Read More

Một Thoáng Hư Vô. Thơ Hư Vô

Xin em đừng nói thậtĐể tôi được ngây khờCòn nhau trong hơi thởĐã ở ngoài cơn mơ. Tôi tập tành quên nhớEm quay mặt giấu tênCũng chỉ là gian dốiKhi lòng chưa bình yên. Trái tim em nhỏ béĐầy ắp nỗi chông chênhCó ngăn nào bỏ trốngChất chứa điều đã quên! Cho đầy thêm giọt lệTrong mắt lá đong đưaNhư bóng sầu riêng rụngLăn lóc xuống vườn xưa. Ôm lòng đêm lận đậnĐộng đậy lớp gai khôChỗ vết đau đã mụcCòn giọt máu hư vô… Hư Vô

Read More

Tiếng Kèn. Truyện ngắn Nhật Tiến

Nhật Tiến Mỗi lần gã xuất hiện ở đầu ngõ là trẻ con trong xóm dù đang mải mê chơi trò gì cũng bỏ giở để bu lại. Gã báo hiệu sự hiện diện của mình bằng một hồi kèn dài: – Ò…Ò…ò…ò….. Tiếng kèn mang đầy sinh lực như hai buồng phổi của gã. Thân hình gã cao lớn lực lưỡng. Gã có vóc dáng của một tay đô vật nhà nghề. Đôi vai như vai gấu. Hai cánh tay thật dài. Cái bụng nở nang xệ xuống sau…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 398

CHÀO EM THÁNG 10 Chào nhau một nụ tháng 10Mùa thu nở giữa môi người ngọt ngâyCảm ơn em mái tóc dàiThả tôi lêu lỏng trên vai một thời. Chào nhau nụ ấm hơi ngườiCảm ơn em đã vì tôi biết buồnMôi tròn theo dấu phấn sonTóc chia hai nhánh tôi còn một bên! Ơn em xin nguyện đáp đềnThì tôi cũng được chút lênh đênh rồi!Trả nhau chưa dứt nợ đờiTrái tim tôi đã tơi bời đó em. Nợ nần chồng chất nặng thêmCảm ơn em vẫn còn kềm…

Read More

Bài Tội Tình Chúa Nhật. Thơ Hư Vô

Nếu em không hiện thân thánh nữThì tôi đâu khổ tới bây giờHay tại số giang hồ lãng tử Trời phạt tôi làm kẻ tội đồ. Chân bước xô bồ qua mê lộDấu đinh đóng kín lối nhân tìnhEm tựa hình bên cây thánh giáTôi còn lạ lẫm giữa câu kinh. Lời tôn vinh hay điềm bất trắcĐể em khóc con mắt bên nào?Giọt đớn đau chảy vào một phíaGiọt còn ở lại với đời sau. Tôi lau chưa ráo dòng nước mắtĐã nghe nhan sắc ngủ trên tayChúa nhật dài…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 396

THOÁNG HƯƠNG PHAI Buồn ta phả khói vào thơThấy em đứng khóc bên bờ xanh xaoGiọt nào rớt xuống chiêm baoĐể thơ mọc cánh bay vào mênh mông. Lòng ta nắng ở trên sôngThương con nước đổ một dòng chung thânTàn phai theo mỗi bước chânHỏi em đời có trăm năm để chờ? Ta về gom nắng vào thơXây chung thành quách che hờ đớn đauKhúc tình phả xuống bể dâuNghe chăn gối lạ rũ nhầu dáng em Chợt thèm một chút hương quenThềm xưa rêu đã phủ mềm dấu…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 397

NHÀ VĂN NHẬT TIẾN ĐÃ RỜI KHỎI THỀM HOANG (Kính dâng hương linh nhà văn Nhật Tiến) Tiếng chim hót trong lồng thảng thốt Báo tin Người bỏ cuộc trần aiTháng chín bàng hoàng như chiếc lá Vụt lìa cành theo gió ngàn bay. Người đi một chuyến không quay lạiHà Nội – Sài Gòn chưa kịp chào nhauBốn mươi năm mang đời tỵ nạnGiọt máu trong tim vẫn dạt dào. Từ thuở xuôi nam vào đất lạĐã khai nguồn văn học nhân vănHồn ngôn ngữ như mây bàng bạcCòn thơm tho tận…

Read More