Bóng Đông. Thơ Hư Vô

Như vạt lụa bay mù góc phốGiật mình ngoái lại đã tàn đôngTháng tám dáng ai đang dậy mộngCòn gập ghềnh theo chiếc bóng không! Mà em như lá sầu đông rụngRét mướt chiều lê những bước chânCon đường một thuở quên hò hẹnBiết khóc cùng em đã mấy lần? Hay chỉ là tuyết rơi trong mắtChạm ướt mi em lạnh phố chiềuHình như trong giọt pha lê ấyĐã nhuốm màu hoang phế rong rêu. Tháng tám còn liêu xiêu lối cỏEm đi bỏ lại một con đườngHồn tôi như…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 389

THÁNG BẢY ĐÂU CÒN THẤY MƯA NGÂU Buồn đến nổi thèm nghe em khócCho tận cùng dấu tích quạnh hiuTôi như tháng bảy chờ mưa tớiDòng tóc em buông ướt lưng chiều. Để nghe mưa chạm vào nhan sắcĐôi mắt buồn ai biết lẻ loiGiọt lệ ngày xưa còn đắm đuốiLăn vào tan tác giấc mơ tôi. Tựa ngọn sóng dội trong lòng đáBiển cả nào mà không bấp bênhEm như vạt lụa đang bay thấpBắc ngang qua những nỗi gập ghềnh. Nhưng đã gãy nhịp cầu Ô-ThướcTháng bảy đâu…

Read More

Nhớ Nhau Xin Nhớ Tình Dân Tộc Lẳng Lặng Mà Xem Đá Nở Hoa. Phan Đông Bích

Phan Đông Bích Lời tòa soạn: Tác giả là một cựu sinh viên Colombo tại Úc trước 1975, cựu Chủ tịch Cộng Đồng người Việt Tự Do NSW, vừa qua đời tại Sydney sáng Chủ Nhật 2/8/2020, hưởng thọ 72 tuổi.. Việt Luận xin đăng lại bài viết này như một nén nhang để tưởng nhớ một người có những đóng góp đáng kể cho cộng đồng người Việt ở Úc. ….. Nhân ngày phát hành Bè Bạn Gần Xa của Nhà Văn Phan Lạc Phúc, 30 tháng 11 năm…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 388

THƯƠNG ANH, EM ĐỂ TÓC DÀI Thương anh, em để tóc dàiDòng trăng ngày cũ trên vai còn buồnTiếng anh như thể hoang đườngTừ con sóng đầu sông Tương gọi về. Thương anh, em để tóc thềĐêm đêm gối mộng cho kề cận anhTóc em còn ngọn dừa xanhSoi gương mùa đã tàn canh bắt đầu! Nhánh sầu biết chẻ về đâuHôm quay lưng có sợi nào vấn vương?Tay anh luồn giữa mùi hươngSợi nào bỏ lại cuối đường em đi. Tóc em lỡ dở xuân thìChải vào hoang phế…

Read More

Thương Anh, Em Để Tóc Dài. Thơ Hư Vô

Thương anh, em để tóc dàiDòng trăng ngày cũ trên vai còn buồnTiếng anh như thể hoang đườngTừ con sóng đầu sông Tương gọi về. Thương anh, em để tóc thềĐêm đêm gối mộng cho kề cận anhTóc em còn ngọn dừa xanhSoi gương mùa đã tàn canh bắt đầu! Nhánh sầu biết chẻ về đâuHôm quay lưng có sợi nào vấn vương?Tay anh luồn giữa mùi hươngSợi nào bỏ lại cuối đường em đi. Tóc em lỡ dở xuân thìChải vào hoang phế còn tỳ vết nhauNgày em bước…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 387

NGÀY TÌNH THÁNG BẢY Anh cõng tháng bảy vào thơNhư có chiếc lá ngủ nhờ trên vaiNương theo mái tóc em dàiThả câu lục bát xuống bài ca dao. Tháng bảy hối hả tìm nhauĐể anh cõng giấc chiêm bao vào đờiEm bỏ quên dấu son môiTrên vai anh còn một thời nghênh ngang. Cõng em xuống biển lên ngànNhón qua một cõi nhân gian xô bồChân dẫm trên bụi gai khôCho tim em biết nhấp nhô chập chùng. Níu nhau vào tới đường cùngMà nghe nhịp thở còn chung…

Read More

Ngày Tình Tháng Bảy. Thơ Hư Vô

Anh cõng tháng bảy vào thơNhư có chiếc lá ngủ nhờ trên vaiNương theo mái tóc em dàiThả câu lục bát xuống bài ca dao. Tháng bảy hối hả tìm nhauĐể anh cõng giấc chiêm bao vào đờiEm bỏ quên dấu son môiTrên vai anh còn một thời nghênh ngang. Cõng em xuống biển lên ngànNhón qua một cõi nhân gian xô bồChân dẫm trên bụi gai khôCho tim em biết nhấp nhô chập chùng. Níu nhau vào tới đường cùngMà nghe nhịp thở còn chung hình hàiAnh cõng nhan…

Read More

Phương Trời Nào Cho Em. Tuỳ bút Toại Khanh

Toại Khanh Một người quen vừa đi California về, đem đến biếu tôi một ít quà vặt gồm chút trà và bánh ngọt. Món nào cũng có hộp đựng thiệt trang trọng, đẹp mắt. Tôi tháo ra từng thứ, muốn đi nấu nước để pha trà mời khách và cũng để nếm thử hộp bánh. Nhưng rồi tôi lại ngồi yên. Lý do ư? Tôi vừa nhìn thấy hàng chữ Quangzhou, China bên ngoài mấy hộp trà bánh. Quảng Châu, Trung Quốc, nơi có phi trường Bạch Vân (Baiyun) bụi nhiều như mây và cũng là một…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 368

THÁNG BẢY RỒI MÂY VẪN PHÙ VÂN Là ngày sinh nhật thơ tháng bảyTên em như đã lẩn vào mâyTôi ngồi đếm lá bay trong mắtCó chiếc còn như biết thở dài. Chỗ em bỏ lại thời con gáiGiũ áo mơ phai nắng sân trườngTôi có thành tàng cây chết đứngCòn nghe trời đất dậy mùi hương. Trên từng sợi tóc em phiêu lãngTháng bảy rồi mây vẫn phù vânMang theo một khúc tình lỡ vậnLững lờ cùng chiếc bóng không chân! Mà em tựa thoáng mây bay chậmLãng đãng…

Read More