GHÉT NỮA ĐI ANH ! – Thương An Ghét nữa đi anh lỡ mai này vắng bóng Chẳng còn ai để anh dỗi anh hờn Lau nước mắt bằng những dòng thơ cũ Xoá hẹn thề trên những dấu môi hôn ! Ta lặng lẽ đi qua mùa thương nhớ Ngang qua nhau, vẫn quay quắt tìm về…
Đọc thêmCategory: TẢN MẠN VĂN CHƯƠNG
Mùa Xuân 1977 với mưa buồn tỉnh lẻ – Tamar Lê
Mùa Xuân 1977 với mưa buồn tỉnh lẻ – Tamar Lê Vào đầu xuân 1977 có hai diễn biến lớn trong đời tôi. Một hôm lái xe về nhà theo con đường quanh co của thung lũng Trevallyn, Launceston, Tasmania, vừa đến cổng nhà thì ông postman mỉm cười trao cho tôi một lá thơ từ Monash. – Wow, bức…
Đọc thêm100 năm sau vẫn bồi hồi ‘Tôi đi học’
100 năm sau vẫn bồi hồi ‘Tôi đi học’ “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường…”. Đó là đoạn mở đầu bài văn Tôi đi học của nhà văn Thanh Tịnh thường được…
Đọc thêmMay mà có em đời còn dễ thương – Tamar Lê
Mùa thu thường mang đến lá vàng, những tia nắng nhẹ nhàng hôn lên mặt nước hồ, làm cho tâm hồn xao xuyến bâng khuâng. Như được trời thương nên mùa thu năm nay QH và tôi còn được thêm một diễm phúc nữa: có thêm nhiều bạn bè xa và gần, tô điểm thêm cho đời sống của mình…
Đọc thêmTình cảm hai kỷ niệm: ‘Let It Be’ – Tamar Lê
Tình cảm hai kỷ niệm: ‘Let It Be’ Hồi xưa lắm rồi, lúc chân ướt chân ráo đến Melbourne với chiếc cặp sách sinh viên, vừa bước xuống phi trường, tôi lại nhớ đến Saigon kinh khủng, một nỗi nhớ day dứt khó quên: “chiều chiều ra đứng ngõ sau, nhìn về quê mẹ ruột đau chín chiều.” Ngày nào…
Đọc thêm