Anh vui.. em sẽ yên lòng

Ngọc Phương Em một mình cứ thế lặng lẽ thươngKhông bày tỏ cho anh tường sự thậtÂm thầm nhớ rồi âm thầm đem cấtỞ tâm hồn nơi góc khuất riêng em Nếu thấy người luôn mãi được bình yênThì em sẽ vơi muộn phiền anh ạKhông chạm tới mà cũng không thể xóaSợ mai này rồi sẽ hóa mong manh…

Đọc thêm

Cố nhân

Ngọc Phương Ngày hôm qua tôi bỗng gặp lại ngườiMột mối tình của rất nhiều năm trướcMắt vẫn buồn như ngày tôi rời bướcCũng phong trần vì sương gió thời gian Gặp lại nhau sao thấy quá ngỡ ngàngLòng xốn xang tôi nhớ về ngày cũKỉ niệm xưa tưởng bấy lâu đã ngủLại ùa về mang nỗi nhớ mênh mông…

Đọc thêm

Nói với anh…

Ngọc Phương Đừng nghĩ rằng em thật dạ thương anhSao đi nữa cũng không đành buông bỏNhưng người ạ khi lòng đầy sóng gióThì trái tim chẳng còn chỗ cho người Biết bao lần san sẻ những buồn vuiThấy nồng ấm dẫu dòng đời cách trởChắc duyên phận nên gặp rồi thương nhớDù yêu anh hơn cả bản thân mình…

Đọc thêm

Vẫn là em, như thuở yêu người

Ngọc Phương Anh bây giờ quên được hẳn em chưaEm thì mới như vừa qua miền nhớNơi đầy ắp kỷ niệm mình một thuởVẫn vẹn nguyên vẫn đọng ở trong lòng Rồi một mình em gom lại đếm đongCó giọt nhớ – giọt mong hoà giọt tủiNhưng tất cả vượt xa tầm tay vớiCòn chi đâu chờ đợi buổi tương…

Đọc thêm

Em vẫn biết…

Ngọc Phương Em vẫn biết hai chúng mình phận mỏngThương rất nhiều cũng chẳng được cùng nhauỞ cạnh bên cho đến lúc bạc đầuChỉ lặng lẽ gửi từng câu nhung nhớ Người thương ạ kiếp này em xin nợMộng trăm năm khép lại ở lưng chừngTình một thời rồi cũng hóa người dưngĐoạn đường cuối ta không cùng chung lối…

Đọc thêm
1 2 3